Có thể đổi lại bất cứ lúc nào trong Cấu hình đọc
Thủy Thanh Hà hóa thành Hà Bá chân thân, chiêu thức đại khai đại hợp, tung hoành ngang dọc.
Một mình gã đứng trên đài, vậy mà đám đệ tử Thượng Viện bên dưới dù tấn công từ bốn phương tám hướng, thậm chí không ít kẻ sở hữu Hồn Binh, cũng chẳng tài nào đặt chân lên đài.
Kẻ nào vừa mới leo lên liền bị đánh bay tức khắc.
Đệ tử Hạch Tâm của Thủy Đồ thị, một trong Thập Đại Thị Tộc, được đích thân Luyện Khí Sĩ dạy dỗ, quả là Giao Long, là Mãnh Hổ.
Tuy trong đám đệ tử Thượng Viện có không ít người lợi hại, nhưng nào đủ trình độ làm đối thủ của gã.
Đến tận lúc này, Thủy Thanh Hà vẫn chưa hề động tới Hồn Binh.
Chỉ một mình gã trấn áp được hơn mười người dưới đài đã đủ chứng tỏ rằng gã vẫn còn chưa dốc hết sức mình.
– Chung Sơn thị Chung Nhạc!
Thủy Thanh Hà giẫm trên mặt nước, đứng giữa đài.
Bất chợt, ánh mắt gã lướt qua đám người, chợt nhìn thấy Chung Nhạc, liền lập tức lóe sáng:
– Chung Sư đệ, ta và ngươi đã có ước hẹn ba chiêu, không cần chờ đợi gì nữa.
Ngươi hãy lên cùng với bọn họ đi, mời!
Lúc này, Chiến Ý của gã ngời ngời.
Việc trấn áp những kẻ khác nãy giờ đã mang lại cho gã sự tự tin chưa từng có.
Hiện tại, Thủy Thanh Hà hoàn toàn tin rằng gã có thể đánh bại tất cả địch nhân.
Loại tự tin này khiến gã rũ bỏ mọi trói buộc, Tinh Thần Lực dâng trào, chiêu thức biến hóa càng thêm như ý, uy lực càng mạnh, từ đó thực lực cũng theo đó mà tăng tiến.
Đây là trạng thái Tinh Thần Vô Địch.
Trước đây, Lê Tú Nương chủ động tìm Chung Nhạc cũng là vì loại trạng thái Tinh Thần Vô Địch này, giúp nàng duy trì thế hủy diệt tất cả, tiến thẳng tới trận chung kết.
Chỉ tiếc là Chung Nhạc trong dự liệu của nàng và Chung Nhạc khi giao chiến thực tế lại khác biệt quá xa, khiến nàng ôm mối hận thua cuộc.
– Tân Hỏa nói, ngươi ngay cả tư cách xách giày cho Thiên Tượng Lão Mẫu cũng không có…
Chung Nhạc híp mắt, chậm rãi bước tới đài cao vốn đang cách hắn khoảng hai mươi trượng, rồi từ từ giơ bàn tay phải, xòe năm ngón tay hướng về phía đài, thầm nghĩ:
– Nếu ngươi không có tư cách xách giày cho Thiên Tượng Lão Mẫu, vậy cũng không có tư cách xách giày cho ta!
Trên người hắn không có chút Chiến Ý nào, cũng không có Tinh Thần Lực lưu động, chẳng hề tỏa ra khí thế.
Hộp kiếm sau lưng vẫn đóng kín, chỉ có lòng bàn tay là đối diện với Thủy Thanh Hà trên đài.
Rồi Lôi Điện phụt ra từ lòng bàn tay hắn, từng đạo Lôi Đình chứa đựng sức mạnh kinh người bên trong, không hề tỏa ra bên ngoài, nhỏ như sợi tóc uốn lượn giữa năm ngón tay.
Chúng trông hoạt bát như những Giao Long bé tí xíu.
Nhưng nhìn kỹ thì những Lôi Đình nhỏ bé này cũng do từng Lôi Đình Đồ Đằng Văn và Giao Long Đồ Đằng Văn tạo nên.
Thế nhưng tất cả chỉ là vẻ ngoài, thứ thật sự tạo nên những Lôi Đình này chính là Kiếm Văn của “Tự Tại Đại Kiếm Khí”.
Những sợi Lôi Đình trong lòng bàn tay hắn là Lôi Đình Kiếm Khí do mười hai loại Lôi Đình Đồ Đằng Văn, tám loại Giao Long Đồ Đằng Văn và một đạo Kiếm Văn kia biến thành, chứ không chỉ đơn thuần là Bôn Lôi Kiếm Quyết.
– Nhạc tiểu tử, giờ hãy để ta xem liệu ngươi có làm được Thúy, Mãnh và Cương hay không!
Sóng trong Thức Hải cuộn trào, Tinh Thần Lực của Chung Nhạc từ từ tuôn ra, dao động không quá lớn.
Nhưng Tân Hỏa lại hưng phấn dị thường, y đứng trên vai Hồn Phách của Chung Nhạc, nhảy nhót như ngọn lửa và kêu:
– Đánh bại gã đi! Mau đánh bại gã!
– Tân Hỏa, ngươi xem một chiêu này của ta có Mãnh liệt hay không!
Chung Nhạc tỏ ra không hề bận tâm, hắn giơ bàn tay lên, thì thào:
– Lôi….
Rầm rầm!
Những tiếng sấm sét kinh thiên động địa vang lên, đám đệ tử Thượng Viện đang vây công đài bị chấn động đến trống rỗng đầu óc, mọi loại Quan Tưởng đều bị đánh nát.
Một âm thanh chấn động như thế đủ khiến kẻ khác mất hồn mất vía, không thể duy trì Quan Tưởng!
Tất cả các chiêu thức vờn quanh đài cao, đánh tới Thủy Thanh Hà đều tiêu tan, Hồn Binh rơi xuống đất phát ra những tiếng leng keng.
Đám đệ tử Thượng Viện đờ đẫn đứng đó, không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.
Rồi những tiếng rồng ngâm dài truyền tới, Lôi Ti trong bàn tay Chung Nhạc bắn ra.
Khoảng cách hai mươi trượng mà chỉ trong giây lát đã tới, tốc độ nhanh đến mức người khác không thể nhìn rõ được.
Những Lôi Ti này bay được một nửa khoảng cách thì hóa thành những con Giao Long dài tới hai, ba trượng, khi bay tới đài thì đã to lớn tới hơn hai mươi trượng.
Trong một chưởng này của Chung Nhạc có tất cả mười hai con Giao Long, ứng với mười hai thức của Bôn Lôi Kiếm Quyết.
Nhìn thì giống như sự kết hợp giữa Bôn Lôi Kiếm Quyết và Giao Long Đồ Đằng Nhiễu Thể Quyết, nhưng kỹ xảo vận dụng lại là của “Tự Tại Đại Kiếm Khí”.
Những con Giao Long trông vô cùng sống động kia thực tế lại là từng đạo Lôi Đình Kiếm Khí.
Sự biến hóa của Giao Long, cũng chính là sự biến hóa của Kiếm Khí.
Giờ khắc này, Thủy Long, Thủy Kiếm và Băng Kiếm ở bốn phía trên đài đều vỡ vụn.
Quần Long kéo tới khiến từng cây Đồ Đằng Thần Trụ ầm ầm nổ tung.
Trận Thế do Đồ Đằng Trụ bày ra như bị bầy rồng ép cho tan rã ngay tức khắc, không còn sót lại một mảnh.
Sắc mặt Thủy Thanh Hà kịch biến, tốc độ quá đỗi nhanh.
Từ lúc Chung Nhạc nâng tay, đến khi Lôi Đình trong bàn tay bùng nổ, Giao Long trào ra, rồi Giao Long tập kích đài chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, vừa kịp để gã chớp mắt.
Mà chỉ trong cái chớp mắt ấy, Trận Thế do gã bày ra trên đài đã tan rã.
Nay trước mặt gã là mười hai con Giao Long vô cùng hung mãnh, với cặp Long Thủ dữ tợn, cùng tư thái khác nhau ẩn chứa Thần Thông ảo diệu, từ những hướng khác nhau tấn công gã.
– Chung Sơn thị, đừng có xem thường ta!
Ta vốn cho rằng phải chờ tới khi quyết chiến với Đệ tử Hạch Tâm của Thị Tộc khác thì mới phải dùng tới Tuyệt Kỹ của mình, không ngờ lúc này lại phải dùng với ngươi!
Thủy Thanh Hà rống lên, âm thanh từ trong cổ họng gã như tiếng sấm.
Tinh Thần Lực của gã cũng như muốn bùng nổ.
Hà Bá chân thân lập tức trở nên vô cùng vững chãi, vô cùng cường tráng.
Thủy Thanh Hà tựa như hóa thành Thần Nhân Hà Bá cao mười trượng, toàn thân vang lên những tiếng xoạt xoạt, là những chiếc vảy cá đang mọc ra từ dưới da gã, trông gã hệt như đang khoác lên mình chiếc áo giáp vảy cá.
Nếu quan sát kỹ thì sẽ thấy mỗi một tấm vảy cá đều bao trùm, lồng vào nhau, nói cách khác, lớp giáp này có hai tầng phòng ngự.
Không chỉ như vậy, mỗi một chiếc vảy đều là một lá chắn, trên đó hiện lên Đồ Đằng Văn thuộc loại hình phòng ngự, tương đương một Trận Thế phòng ngự loại nhỏ.
Mà Thủy Thanh Hà hóa thành Hà Bá cao tới mười trượng, vậy trên người gã có bao nhiêu vảy cá?
Bao nhiêu trận pháp trên người gã? Lực phòng ngự của bộ giáp này sẽ mạnh đến nhường nào?
Sở dĩ gã có dũng khí tranh hùng tranh bá với các Đệ tử Hạch Tâm của Thập Đại Thị Tộc như Lê Tú Nương, Ngu Chính Long, chính là vì có sự trợ giúp của bộ vảy cá này.
Không chỉ như vậy, làn da của Hà Bá bên dưới lớp vảy kia còn có thêm một tầng Đồ Đằng Văn.
Lực phòng ngự này chồng chéo lên lớp áo giáp vảy cá, có được bậc phòng ngự này thì ai có thể phá nổi?
Nếu đối thủ không cách nào phá được phòng ngự của gã, thì tương đương với việc gã ở thế bất bại.
Một khi đã bất bại, kẻ thua cuộc sẽ là đối thủ của gã.
Mười hai con Giao Long đập xuống, điều quỷ dị là không hề có tiếng vang nào.
Những âm thanh do Giao Long truyền ra đều bị Kiếm Khí phá hủy hết.
Đây không chỉ là Giao Long, mà là Kiếm Khí hình Giao Long, lại còn xen lẫn Lôi Đình.
Trong khoảnh khắc khi mười hai con Giao Long vồ lấy Thủy Thanh Hà, toàn bộ đài cao rung chuyển dữ dội.
Rồi một bóng người văng ngược ra ngoài, Giao Long lượn lên, theo sát phía sau, liên tục vồ lấy bóng người ấy, đánh văng từ đỉnh núi ra ngoài vài dặm mới dừng lại.
Bóng người văng ngược ra ngoài này đúng là Thủy Thanh Hà.
Bộ áo giáp vảy cá của gã đã bị con Giao Long cuối cùng quấn quanh người khiến nó vỡ nát, mà Hà Bá chân thân cũng đã hoàn toàn tan rã, không còn sót lại một mảnh.
Rầm rầm!
Thủy Thanh Hà rơi xuống chân núi, cả người lăn xuống làm gãy hàng loạt cây cối.
Chung Nhạc, dưới cái nhìn chăm chú của đám đệ tử Thượng Viện bốn phía, cất bước từ từ đi lên đài cao.
Lúc này, nơi đây đã không còn bóng dáng Thủy Thanh Hà, mà chỉ có mình hắn.
Trên Ngũ Tùng Phong đằng xa, đám Trưởng Lão và Luyện Khí Sĩ thấy cảnh tượng ấy thì gần như nhảy dựng lên.
Chỉ một lần giơ tay mà đã khiến đài cao đổi chủ.
Không ngờ rằng Đệ tử Hạch Tâm Thủy Đồ thị, Thủy Thanh Hà, lại bị đánh văng chỉ bởi một cái giơ tay từ đằng xa của Chung Nhạc, bị cướp đi đài cao.
Một Trưởng Lão thì thào:
– Chẳng lẽ Chung Sơn thị này là Linh Thể trời sinh, có thể chất giống Phương Kiếm Các, Phong Vô Kỵ sao?
– Các vị Sư Huynh có ai muốn lên thỉnh giáo không?
Chung Nhạc đứng trên đài, lạnh nhạt hỏi.
Dưới đài, hơn chục đệ tử Thượng Viện quay sang nhìn nhau, trán toát ra mồ hôi lạnh vì cảm nhận được áp lực truyền tới từ trên đài.
Vị thiếu niên trên đài ấy chưa hề phóng ra khí thế kinh người nào, cũng chẳng triển lộ Tinh Thần Lực hơn người, nhưng chỉ đứng ở nơi ấy thôi đã tạo cho bọn họ một áp lực vô hình, khiến bọn họ không dám dị động.
Chỉ một cái giơ tay liền đánh văng Thủy Thanh Hà xuống đài, khiến đám đệ tử Thượng Viện này đều cảm thấy Chung Nhạc thật đáng sợ.
Thực lực của Thủy Thanh Hà chưa khiến người ta phải thấy tuyệt vọng, nhưng Chung Nhạc lại cho họ cái cảm giác tuyệt vọng ấy.
– Nhạc tiểu tử, sức mạnh và khí thế của ngươi đã làm được chữ ‘Mãnh’.
Ngạ Hổ Hạ Sơn, sát nhập dương quần; Độc Long Xuất Uyên, Thiên Lý Vô Nhân Yên.
Cái cần chính là loại mãnh liệt này.
Dùng sức mạnh nghiền ép, dùng thực lực đối đầu.
Hồn Phách của ngươi cũng Cương, như Thiên Đế ngồi trung đường.
Đối với cảnh giới hiện tại của ngươi, làm được thế này là không có gì để soi mói cả.
Trong Thức Hải, Tân Hỏa đột nhiên lắc đầu nói:
– Nhưng ta chưa thấy Thúy đâu cả.
Thúy là gì? Chính là sức mạnh phải đánh đâu phá đó, đánh núi phá núi, đánh thần diệt thần.
Dùng một phần lực, đánh ra mười phần hiệu quả, phóng ra toàn bộ uy lực mà không hề giữ lại.
Chung Nhạc khẽ nhíu mày, nghe vậy hắn cảm thấy không ổn:
– Này Tân Hỏa, lời ngươi nói thì ta biết, nhưng đó là giết người!
Một phần sức mạnh, mười phần bộc phát.
Muốn vậy cần phải khiến Tức Chi Bách Hài của cơ thể, tất cả gân mạch, huyết quản, xương cốt, cơ bắp, máu thịt, Ngũ Tạng phối hợp một cách hoàn mỹ.
Khiến Tinh Thần Lực, Hồn Phách và thân thể mình thống nhất, hóa thành lực lượng thuần túy, dùng phương thức bộc phát để phóng ra.
Đó chính là Thúy mà Tân Hỏa nói.
Nhưng đó là kỹ thuật giết người, thuần túy là một kỹ thuật giết người.
Có thể dễ dàng tưởng tượng nếu bộc phát kiểu sức mạnh như vậy, Thủy Thanh Hà sẽ gặp kết cục gì.
Trong phút chốc khi sức mạnh của Chung Nhạc chạm vào gã, cả người gã sẽ nổ bung, chết tươi.
Chung Nhạc dù cảm thấy khó chịu với Thủy Đồ Thị, nhưng hắn không cho rằng Thủy Thanh Hà có tham dự vào chuyện về Thiên Tượng Lão Mẫu, không đến mức phải giết gã.
– Tân Hỏa, ta sẽ khiến ngươi thấy ta làm được yêu cầu của ngươi.
Sức mạnh của ta đủ Thúy, Hồn Phách của ta đủ Cương, mà khí thế của ta cũng đủ Mãnh.
Chung Nhạc đứng trên đài, nhìn sang các dãy núi khác, rốt cuộc tìm thấy nơi Thủy Thanh Nghiên đang ở, hắn lẳng lặng nói:
– Nhưng Thủy Thanh Hà còn chưa xứng.