Có thể đổi lại bất cứ lúc nào trong Cấu hình đọc
Chung Nhạc hình như cũng cảm nhận được sự thay đổi trong thức hải nên định mở mắt xem thử.
Nhưng ngay lập tức, Toại Hoàng Đồ do tinh thần hắn hóa thành đã rung chuyển, có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
“Không được phân tâm!” Tân Hỏa quát: “Nếu ngươi phân tâm, coi như phí công vô ích, tinh thần cũng sẽ chịu tổn thương, lại càng khó để quán tưởng thành công Hỏa Kì Cung – Toại Hoàng!
Giờ hãy tập trung duy trì và hoàn thành lần tu luyện này cho ta!”
Chung Nhạc bắt đầu chuyên tâm quán tưởng.
Hỏa Kì Cung, Hỏa Thụ và Toại Hoàng không còn rung động nữa, mà ngày càng trở nên hoàn chỉnh.
Một lúc lâu sau, Chung Nhạc cảm thấy tinh thần đã cạn kiệt, hắn mở to mắt kinh ngạc nhìn Hỏa Kì Cung tráng lệ xung quanh, lại càng giật mình khi nhìn lại bản thân mình!
“Không cần kinh ngạc, đây chỉ là cảnh tượng quán tưởng mà thành, chỉ tồn tại trong thức hải, hao phí tinh thần ngươi nhưng cũng đồng thời rèn luyện hồn phách ngươi.” Tân Hỏa đứng trên vai hắn nói: “Hỏa Kì Cung Toại Hoàng Quán Tưởng Đồ không phải là pháp môn thô thiển trước đây ngươi tu luyện.
Phương pháp đó chỉ có một chút xíu công dụng cho việc luyện hồn chứ không có ích gì đáng kể cho việc tu luyện tinh thần.
Ta truyền cho ngươi Hỏa Kì Cung Toại Hoàng Quán Tưởng Đồ không những có thể luyện hồn mà còn có thể luyện tinh thần, khiến tinh thần ngươi ngày càng mạnh lên.”
Chung Nhạc đang định đứng dậy rời khỏi Hỏa Kì Cung để nhìn xem cảnh sắc bên ngoài thì bỗng nghe thấy một tiếng ầm vang, Hỏa Kì Cung sụp đổ, Hỏa Thụ cháy tan biến, ngay cả thân thể Toại Hoàng mà hắn hóa thành cũng dần tan biến, để lộ hồn phách của chính hắn.
“Đây là gì?” Chung Nhạc hoảng sợ hỏi.
“Ngươi nếu muốn đi ra khỏi Hỏa Kì Cung thì hồn phách phải xuất khiếu ra ngoài.” Tân Hỏa cười nói: “Cho dù là Hỏa Kì Cung hay Kiếm Môn thì đều tượng trưng cho một cánh cửa.
Bên trong cánh cửa là cơ thể ngươi, bên ngoài cánh cửa là không gian bên ngoài thân thể.
Cho dù ngươi muốn rời khỏi Hỏa Kì Cung hay Kiếm Môn thì đều cần hồn phách xuất khiếu.
Hiện giờ mới chỉ tiếp xúc với Hỏa Kì Cung Toại Hoàng Quán Tưởng Đồ mà đã có thể làm được điều này, vậy là không tệ rồi.”
“Thật sao?” Chung Nhạc mở to mắt vui vẻ nói.
Sắc mặt Tân Hỏa lập tức lạnh đi, hai tay không ngừng đập lên bờ vai hồn phách của hắn: “Hậu duệ của Phục Hy không được kiêu ngạo.
Ngươi còn kém xa so với những người truyền thừa của Tân Hỏa.
Những người thuần huyết nhận được truyền thừa đó chỉ cần nhìn một lần đã có thể quán tưởng ra hình dạng hoàn chỉnh, ngươi mới chỉ tạo được hình dạng mơ hồ ban đầu mà thôi, còn cần tiếp tục khổ luyện rất nhiều.”
Chung Nhạc quay đầu nhìn nó: “Thần tộc thuần huyết đáng sợ đến thế sao?
Có điều họ là Thần tộc, ta là Nhân tộc, tất nhiên là kém hơn rồi.
Cần cù có thể bù đắp thiếu sót, ta chăm chỉ tu luyện, không tin rằng sẽ mãi mãi thua kém bọn họ.”
Tân Hỏa cũng hơi dịu lại, trong lòng thầm nghĩ: “Cần cù bù đắp thiếu sót?
Ngộ tính đã cao hơn người, lại còn chăm chỉ hơn người, vậy người khác sống sao đây?”
Khả năng lĩnh ngộ của Chung Nhạc chỉ ở mức bình thường nếu so với các đời truyền thừa của Tân Hỏa.
Có điều, những người đó đều là Thần tộc Phục Hy thuần huyết!
Chung Nhạc có thể làm được đến mức này cũng đã vượt xa tưởng tượng của Tân Hỏa rồi.
“Tinh thần ngươi quá kém, mới quán tưởng một lần đã cạn kiệt, cần phải nghỉ ngơi một chút.
Chỉ cần tu luyện Hỏa Kì Cung Toại Hoàng thêm vài lần thì tinh thần ngươi sẽ ngày càng mạnh lên, có thể khiến tinh thần hóa thành thực thể, ánh mắt có thần thái, khi đó mới coi là có chút thành tựu.” Tân Hỏa nhìn thức hải chỉ hơn mười trượng trong hắn, cười nói.
Chung Nhạc ngẩn ngơ: “Tinh thần hóa thành thực thể, ánh mắt có thần thái, mới được coi là tiểu thành?
Đó là chuyện mà Luyện Khí Sĩ mới có thể đạt tới, ta có thể làm được thật sao?” Hắn bỗng cảm thấy hoa mắt chóng mặt nên không tự chủ được mà nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ.
Quả nhiên lần quán tưởng vừa rồi rất hao phí tinh thần.
Tân Hỏa cũng rời khỏi thức hải của hắn, trở về chiếc đèn.
Bốn phía xung quanh tràn ngập hắc khí, không ngừng có những âm thanh vang vọng truyền đến.
Nó ngơ ngác quay sang nhìn Chung Nhạc rồi lại nhìn về phía hắc khí, nói: “Rốt cuộc ta đã ngủ bao lâu, vì sao Thần tộc Phục Hy năm đó lại trở thành thế này?
Khoảng thời gian này đã xảy ra chuyện gì?
Hơn nữa, hắc khí này là cái gì? Thằng nhóc Nhân tộc này mới nói bây giờ là thời đại Nhân Hoàng, Nhân Hoàng là thời đại gì cơ chứ?”
Bên trong thức hải của Chung Nhạc, tinh thần như nước chảy, không ngừng chậm rãi lấp đầy thức hải.
Sau mấy canh giờ, Chung Nhạc mới tỉnh lại.
Hắn ngẫm nghĩ một chút rồi lập tức tiến vào thức hải, trong lòng lập tức cảm thấy vui vẻ, vì thức hải vốn chỉ có mười trượng nay đã lớn hơn hai mươi trượng!
Cần biết rằng, hắn tu luyện Kiếm Môn Xuất Khiếu Quyết mấy năm nay mới đạt được thức hải hơn mười trượng, vậy mà chỉ tu luyện Hỏa Kì Cung Toại Hoàng Quán Tưởng Đồ một lần đã có thể khiến tinh thần lớn gấp đôi.
“Có pháp môn quán tưởng như thế này thì Tân Hỏa rốt cuộc có lai lịch ra sao đây?” Hắn bình tĩnh lại, tiếp tục thử quán tưởng Hỏa Kì Cung Toại Hoàng.
Vì tinh thần đã mạnh gấp đôi nên lần này càng dễ dàng quán tưởng Hỏa Kì Cung, Toại Hoàng và Hỏa Thụ.
Sau một lúc, hồn phách Chung Nhạc mở mắt ra.
Chỉ thấy Hỏa Kì Cung do tinh thần hóa thành đã ổn định hơn trước rất nhiều.
Dù lần quán tưởng này hao tốn khá nhiều tinh thần nhưng cũng vẫn còn thừa gần một nửa.
“Thức hải sao lại còn thừa nhiều tinh thần đến thế, chẳng lẽ còn có thể rời khỏi Hỏa Kì Cung sao?” Chung Nhạc chợt cảm thấy giật mình.
Hắn tu luyện sáu năm cũng không thể khiến hồn phách xuất khiếu ra ngoài, vậy mà hôm nay chỉ hai lần quán tưởng Hỏa Kì Cung Toại Hoàng Quán Tưởng Đồ thì đã có cảm giác có thể khiến hồn phách xuất khiếu rồi.
Trong Hỏa Kì Cung, hồn phách Chung Nhạc đã hóa thành Toại Hoàng bắt đầu bước ra khỏi Hỏa Kì Cung!
Theo từng bước chân hắn, tinh thần cũng lập tức suy giảm.
Một bước, hai bước, ba bước... tinh thần trong thức hải nhanh chóng cạn kiệt.
Đến khi bước ra bước thứ chín thì Chung Nhạc đã ra đến trước cửa Hỏa Kì Cung, chỉ còn nửa bước nữa là có thể ra ngoài.
Có điều ngay lúc này, tinh thần hắn đã cạn kiệt hoàn toàn.
Cuối cùng, bước thứ chín của hắn cũng đã đặt xuống, thức hải cũng triệt để cạn kiệt!
Ầm! Bên tai hắn vang lên một âm thanh kinh thiên động địa, như tiếng sấm mùa xuân đánh xuống, phá tan màng nhĩ.
Trước mắt Chung Nhạc hoàn toàn thay đổi, giống như đột nhiên bước vào một không gian hoàn toàn mới!
Giờ phút này, hồn phách của hắn đã rời khỏi cơ thể để đứng ngay trước thân thể hắn!
Xuất Khiếu!
Chung Nhạc kích động, cuối cùng hắn cũng có thể khiến hồn phách xuất khiếu.
Hắn chín tuổi đã gia nhập Kiếm Môn, đến nay đã sáu năm.
Sáu năm cần cù tu luyện, khắc khổ hơn người khác gấp trăm lần nhưng vẫn luôn không thể xuất khiếu.
Vậy mà giờ mới quán tưởng Hỏa Kì Cung Toại Hoàng vài lần đã có thể xuất khiếu!
Chung Nhạc vừa sợ vừa mừng, hận không thể khóc lớn, cười lớn một tràng để thoải mái thể hiện sự vui vẻ.
Ánh sáng bập bùng, Tân Hỏa từ chiếc đèn nhỏ đi ra, đối diện với Chung Nhạc.
Lúc này Chung Nhạc mới phát hiện hồn phách của mình không lớn hơn Tân Hỏa là bao.
Hai linh thể bé nhỏ đối diện nhìn nhau rồi đồng thời nở nụ cười.
“Ngươi hiện giờ đã có thể xuất khiếu, cũng coi như đã bắt đầu chập chững bước đi, vẫn còn cách Luyện Khí Sĩ một khoảng rất xa.” Tân Hỏa tập trung nhìn hắn rồi nói: “Cảnh giới Xuất Khiếu vốn rất thấp, hồn phách của ngươi lại quá yếu, ngay cả Tế Hồn cũng không làm nổi, càng không thể cảm ứng Linh Khí.”
“Tế Hồn?” Hồn phách Chung Nhạc trở về thân thể.
Hắn lại cảm thấy đầu váng mắt hoa, rõ ràng là hậu quả của việc tinh thần cạn kiệt.
Chung Nhạc cố nén cơn buồn ngủ, nói: “Trong năm vạn đệ tử ngoại môn của Kiếm Môn, có không tới ngàn người Tế Hồn được, Tế Hồn có thể là việc dễ dàng sao?”
Trong lúc nói chuyện, hắn cảm thấy tinh thần mình khôi phục đôi chút, chỉ là tốc độ chậm hơn so với khi ngủ rất nhiều, nếu muốn nhanh chóng khôi phục thì vẫn cần ngủ một giấc sâu.
Tế Hồn là một cảnh giới khác sau hồn phách Xuất Khiếu.
Đó là việc đem hồn phách gắn vào vật thể, có thể lợi dụng vật thể đó để phi hành.
Có điều Tế Hồn cần hồn phách cực kì mạnh mẽ, vô cùng khó khăn.
Những người có thể Tế Hồn đều là nhân tài kiệt xuất trong số đệ tử ngoại môn!
“Tế Hồn khó đến vậy sao?” Tân Hỏa đứng trên vai hắn chán nản nói: “Đến lần quán tưởng tiếp theo thì ngươi đã có thể Tế Hồn.”
Mí mắt Chung Nhạc càng ngày càng nặng trĩu, hắn lẩm bẩm: “Có thể nhanh đến vậy sao?” Đến khi hắn tỉnh lại thì lập tức kiểm tra thức hải.
Thấy thức hải đã lại lớn hơn một phần nữa thì hắn cảm thấy vô cùng vui mừng: “Nói không chừng lần này ta thực sự có thể Tế Hồn...
Ủa, sao mình lại gầy gò đến thế này?”
Hắn cúi đầu nhìn thì thấy trong vòng ba ngày ngắn ngủi, mình đã gầy đi rất nhiều, gần như chỉ còn da bọc xương nên trong lòng cảm thấy vô cùng sợ hãi.
Chung Nhạc dù mới mười lăm tuổi, nhưng tố chất thân thể cũng thuộc hàng nhất nhì trong mấy vạn đệ tử ngoại môn của Kiếm Môn.
Hắn là một trong số ít những đệ tử ngoại môn của Kiếm Môn tu luyện võ đạo.
Võ đạo cũng không quá quan trọng đối với Luyện Khí Sĩ, rất ít khi nghe thấy có Luyện Khí Sĩ tu luyện võ đạo có thể đạt được thành tựu cao, vì thế Kiếm Môn cũng không quá nhiệt tình với võ đạo.
Kiếm Môn chủ yếu tu luyện kiếm khí, đầu tiên lĩnh ngộ Linh Khí, sau đó luyện kiếm khí.
Luyện Khí Sĩ bình thường của Kiếm Môn đều có thể tạo ra ba thước kiếm khí cực kỳ kiên cố.
Có điều Kiếm Môn dù sao cũng là một thánh địa lâu đời, cũng có truyền thừa võ đạo, hơn nữa cũng không cấm đệ tử ngoại môn tu luyện.
Thứ công pháp Chung Nhạc kiếm được ở ngoại môn tên là Giao Long Đồ Đằng Nhiễu Thể Quyết, là một pháp môn quán tưởng đến từ một bộ lạc lấy Giao Long làm Đồ Đằng.
Quán tưởng Giao Long cuộn quanh người, khiến cơ thể to lớn, người như được thêm sức mạnh của Giao Long nên vô cùng mạnh mẽ.
Chung Nhạc miệt mài tu luyện nên nay đã có thể trạng tốt hơn các đệ tử ngoại môn khác vô số lần.
Hắn khổ tu môn công pháp này cũng vì xuất thân nghèo khó nên phải thường xuyên xuống núi hái thuốc luyện đan, vì thế cần có thứ để bảo vệ tính mạng.
Giao Long Đồ Đằng Nhiễu Thể Quyết khiến hắn có thể tìm được đường sống khi đối đầu với mãnh thú, chỉ để lại trên người vài vết thương chứ không nguy hiểm đến tính mạng.
Vậy mà chỉ ba ngày, cơ thể tu luyện cường tráng ấy lại gầy rộc đi, Chung Nhạc đúng là có chút không thể tin nổi.
Có điều dù cơ thể gầy gò đi nhưng hắn cũng không cảm thấy mình yếu đi, vẫn tràn đầy sức mạnh.
“Tu luyện Hỏa Kì Cung Toại Hoàng Quán Tưởng Đồ cần rất nhiều năng lượng, cơ nhục trong cơ thể ngươi đều đã bị tiêu hao vì hai lần tu luyện.” Tân Hỏa tiếp tục giải thích: “Thân thể ngươi không tồi, xem ra là có tu luyện công pháp luyện thể phải không?
Ngươi làm tốt lắm, thân thể, tinh thần, hồn phách, ba yếu tố trợ giúp lẫn nhau, muốn đạt được thành tựu lớn thì nhất định phải tu luyện thân thể cho tốt!
Nếu thân thể hơi yếu thì e rằng ngay lần đầu tiên ngươi quán tưởng Toại Hoàng thì đã chết rồi.”
Chung Nhạc giật mình thất thanh hỏi: “Tu luyện công pháp này còn có thể chết người sao?”
“Tất nhiên.
Tinh thần và cơ thể liên kết với nhau, thân thể mạnh mẽ thì tinh thần mới có thể lớn mạnh.
Tinh thần tiêu hao thì cơ thể cũng sẽ mất đi năng lượng.
Quán tưởng tiêu hao tinh thần thì cơ thể cũng mất đi năng lượng, thân thể quá yếu thì tuyệt đối có thể chết.” Tân Hỏa cười nói: “Cũng may thân thể ngươi không quá tệ nên mới quán tưởng được hai lần.
Có điều nếu tiếp tục có lần thứ ba thì chắc chắn sẽ thành một bộ xương khô.
Hiện tại ngươi nhất định phải ăn, hơn nữa phải ăn rất nhiều, có thể ăn bao nhiêu thì phải ăn bấy nhiêu, tốt nhất là không ăn ngũ cốc mà phải ăn linh đan diệu dược, nếu không thân thể ngươi sẽ bị rút hết năng lượng!”