Có thể đổi lại bất cứ lúc nào trong Cấu hình đọc
— Hai tên Luyện Khí Sĩ Thủy Đồ Thị lại đuổi tới rồi!
Chung Nhạc ngẩng đầu nhìn, không khỏi nghiến răng.
Hắn lập tức tăng tốc bỏ chạy.
Hơn mười ngày nay, hắn sống vô cùng gian khổ.
Vừa phải luyện hóa tinh khí Thần Thú dư thừa trong cơ thể, vừa phải né tránh sự truy đuổi của hai tên Luyện Khí Sĩ Thủy Đồ Thị, hắn đã chạy trốn khắp Đại Hoang.
Hắn hóa thành Long Tướng nên tốc độ nhanh vô cùng, thậm chí còn điều khiển Lôi Đình để tăng tốc, nhưng không thể nào chạy lâu được, chẳng mấy chốc hai tên Luyện Khí Sĩ Thủy Đồ Thị kia sẽ lại đuổi kịp.
Mà đối với hắn, uy hiếp lớn nhất không phải Luyện Khí Sĩ Thủy Đồ Thị, mà là tinh khí Thần Thú không ngừng được Nội Đan Thần Thú phát ra.
Hắn phải duy trì trạng thái Quan Tưởng Toại Hoàng, không được gián đoạn chút nào, nếu không, tinh khí Thần Thú tích tụ càng nhiều trong cơ thể sẽ biến hắn thành một Long Tướng hoàn toàn.
Đây quả thực là sự gian khổ tra tấn hơn cả thời khắc sinh tử hay việc dùng Lôi Đình tôi luyện linh hồn.
Một sự vất vả chưa từng có.
Vừa phải tu luyện liên tục không được ngắt quãng, lại vừa phải né tránh truy kích, thậm chí ngay cả khi ngủ cũng phải duy trì Quan Tưởng.
Đây thật sự là một thử thách to lớn đối với cả tinh thần lực, cơ thể và nghị lực của hắn!
Hai ngày đầu hắn còn kiên trì được, nhưng đến ngày thứ ba, hắn suýt chút nữa suy sụp, không kìm được mà lăn vào khe núi ngủ vùi, quên mất Quan Tưởng, cũng quên đi đám Luyện Khí Sĩ Thủy Đồ Thị đang truy kích phía sau.
May mắn thay, Tân Hỏa luôn một bên giám sát, đã đánh thức hắn dậy, đốc thúc hắn đừng quên việc Quan Tưởng.
Nhờ đó, hắn không bị đồng hóa trở thành Long Tướng, cũng không bị rơi vào tay đám Luyện Khí Sĩ Thủy Đồ Thị.
Trải qua hơn mười ngày tu luyện, Chung Nhạc đã cơ bản đạt đến cảnh giới “Phi Tưởng”.
Phi Tưởng chính là không cần phải chủ động Quan Tưởng mà bản thân có thể tự động rơi vào trạng thái Quan Tưởng.
Lê Tú Nương cũng đang ở cảnh giới này.
Lê Tú Nương đã tu luyện nhiều năm mới đạt đến cảnh giới Phi Tưởng, còn hắn lại trải qua mười ngày cực khổ như tra tấn mới ép bản thân đạt tới cảnh giới Phi Tưởng.
Chẳng qua nếu muốn đạt đến trình độ lúc ngủ cũng không gián đoạn Quan Tưởng thì phải đạt được cảnh giới “Phi Phi Tưởng”, mà điều này thì rất khó. “Phi Phi Tưởng” cao hơn “Phi Tưởng”, chỉ có Tân Hỏa không ngừng nhắc nhở, hắn mới có thể thỉnh thoảng đạt đến trạng thái Phi Tưởng, nhưng không duy trì được lâu.
Nếu rơi vào giấc ngủ sâu, trạng thái Quan Tưởng của hắn sẽ bị gián đoạn ngay lập tức.
Hơn mười ngày này quả thực là cực hình tra tấn hắn, nhờ có nghị lực mạnh mẽ, hắn mới có thể kiên trì được.
Nhưng đây cũng là một lần tôi luyện, làm cho tu vi Tinh Thần Lực của hắn tăng mạnh.
Nay Thức Hải của hắn đã tăng lên tới ba nghìn mẫu, mà Tinh Thần Lực cũng vô cùng tinh thuần.
— Hai tên Luyện Khí Sĩ Thủy Đồ Thị này đúng là dai như đỉa đói!
Chung Nhạc nghiến răng, giờ đây tu vi của hắn đã tăng lên, Thức Hải mở rộng hơn.
Lượng tinh khí Thần Thú phát ra từ Nội Đan Thần Thú và tốc độ luyện hóa của hắn đã dần đạt tới trạng thái cân bằng.
Đây là một bước nhảy vọt lớn về tu vi của hắn!
Dựa theo tốc độ này, mấy ngày nữa hắn có thể luyện hóa được lượng tinh khí Thần Thú còn dư lại trong cơ thể, từ hình thái Long Tướng biến về hình người.
— Ồ, hai tên Luyện Khí Sĩ này tách ra rồi?
Chung Nhạc đột nhiên cảm nhận được hai tên Luyện Khí Sĩ đã tách nhau ra.
Một tên đuổi theo sát hắn, tên còn lại thì ngày càng xa, hẳn là đang đi đường vòng.
— Kỳ quái, sao bọn họ lại tách nhau ra như vậy?
Chung Nhạc híp mắt lại, lòng dấy lên phần tò mò:
— Hai kẻ này đuổi theo ta lâu như vậy cũng không thể cản được, tách ra rồi lại càng khó bắt được ta… Không ổn, phía trước có hơi nước.
Thì ra là vậy!
Khoảng một dặm trước mặt hắn là một con sông lớn mênh mông đang cuồn cuộn chảy.
Con sông này rộng mấy nghìn trượng, ước chừng mười dặm, nước sông chảy xiết, dấy lên những con sóng cao tới mấy thước.
Hơn nữa, dòng sông này chảy qua nơi đây, uốn lượn quanh triền núi dưới chân Chung Nhạc tạo thành một nửa vòng tròn.
Nói cách khác, tên Luyện Khí Sĩ Thủy Đồ Thị kia thực sự không phải đi đường vòng, mà là tách ra khỏi tên Luyện Khí Sĩ kia ở thượng du, đạp sông mà chuẩn bị chặn Chung Nhạc tại mặt sông.
Còn tên còn lại thì đuổi theo phía sau, tạo thành thế gọng kìm, muốn bắt hắn ngay trên con sông này.
— Không ổn rồi, là Vị Thủy! Là Thị Tộc Thủy Đồ Thị!
Bên trong Thủy Đồ Thị e là còn có Luyện Khí Sĩ tọa trấn, nếu bị chặn ở đây thì có khi chạy trời không khỏi nắng!
Chung Nhạc hít vào một hơi thật dài:
— Hạ du chính là Thị Tộc Thủy Đồ Thị, đằng trước và đằng sau đều có Luyện Khí Sĩ Thủy Đồ Thị, nay chỉ có một con đường, đó là trước khi bị hai tên Luyện Khí Sĩ vây kín, ta phải xông được qua sông!
Lúc này, trên thượng du Vị Thủy, sóng nước cuồn cuộn tung trào, một tên Luyện Khí Sĩ đạp sóng lướt tới.
Lúc này, gã đã hóa thành thân Hà Bá, điều khiển sóng nước nên tốc độ lướt tới cực nhanh.
Còn tên Luyện Khí Sĩ Thủy Đồ Thị ở sau lưng Chung Nhạc cũng tăng tốc độ, khí tức của y đang không ngừng tới gần.
Chung Nhạc không nghĩ ngợi gì thêm, hắn thả người nhảy vọt, nhanh chóng phóng sang bờ bên kia sông Vị Thủy.
Long Tướng có tốc độ cực nhanh, vừa đạp xuống, còn chưa kịp chạm mặt nước thì sức bật đã nâng thân thể hắn bay đi.
Tạch Tạch Tạch, mặt nước không ngừng vang lên những tiếng động lớn, một đạo Long Ảnh đang lao đi như bão táp.
— Vị Thủy chính là sân nhà của Thủy Đồ Thị ta, đến sân nhà của ta mà ngươi còn muốn đi?
Một tiếng cười lớn vang lên, tên Luyện Khí Sĩ Thủy Đồ Thị ở trên mặt sông chợt tăng tốc độ, khiến sóng nước dâng cao trăm trượng, vắt ngang con sông Vị Thủy này, rồi cuồn cuộn trút xuống.
Gã cười lạnh rồi nói:
— Trên con sông này, Thủy Đồ Thị ta chính là Vương Giả vô địch!
Sóng cao trăm trượng, vượt ngang sông lớn, ép xuống, quả thực khủng bố vô cùng.
Chung Nhạc cắn chặt răng, dưới chân hắn hiện ra Lôi Đình khiến tốc độ nhanh hơn rất nhiều.
Chỉ trong khoảnh khắc liền đột phá âm chướng, nhưng sóng nước lại còn nhanh hơn.
Khi hắn tới giữa sông thì sóng đã tới cạnh người hắn rồi.
— Băng Phách Kiếm Sơn!
Tên Luyện Khí Sĩ Thủy Đồ Thị kia đứng trên sóng nước, giẫm chân một cái, lập tức vô số đạo Băng Phách Kiếm Khí từ trong ngọn sóng vù vù bắn ra.
Chung Nhạc nhảy dựng lên trăm trượng trên trời cao, tránh đi từng đạo Kiếm Khí.
Tên Luyện Khí Sĩ kia cười ha ha, thúc giục thân thể Hà Bá đánh tới, cười lớn nói:
— Nghiệt súc, ngươi đang ở trên Vị Thủy mà còn định giao tranh với ta ư?
Trong lúc nói, tên Luyện Khí Sĩ kia đã hạ xuống mặt sông Vị Thủy, tốc độ cũng tăng lên rất nhiều, cùng truy kích Chung Nhạc.
Cùng lúc đó, đám Luyện Khí Sĩ trong Thị Tộc Vị Thủy cũng nhìn thấy động tĩnh trên thượng du, đều bay lên trời nhìn từ đằng xa.
— Là Kiếm Thư và Kiếm Bình Sư Huynh!
Mấy tên Luyện Khí Sĩ Thủy Đồ Thị đều kinh ngạc:
— Bọn họ đang bắt giữ một con Dị Thú, mau mau tới giúp!
Mấy tên Luyện Khí Sĩ kia vội vàng từ hạ du chạy tới thượng du.
Còn lúc này, ở giữa không trung, Chung Nhạc không chút nghĩ ngợi lập tức Quan Tưởng Giao Long, liều mạng giao đấu với thân Hà Bá của Thủy Kiếm Bình, bị chấn động mà rơi xuống khỏi không trung.
Tiểu đồng Tân Hỏa lười biếng nói:
— Nhạc tiểu tử, ngươi Quan Tưởng Giao Long làm gì, sao không Quan Tưởng bản thân?
— Quan Tưởng bản thân ư?
Chung Nhạc bị đánh rơi xuống, nghe vậy không khỏi ngạc nhiên.
Lúc này, dưới mặt sông, từng con Thủy Long to lớn phóng lên.
Thủy Long giương nanh múa vuốt, trông hung ác dữ tợn, đang vồ tới định bắt lấy hắn, hẳn là cảnh tượng khủng bố mà Thủy Kiếm Bình thôi động dòng nước lớn hóa thành.
Giao thủ với Luyện Khí Sĩ, Chung Nhạc vẫn còn non kém lắm.
Tuy Thủy Kiếm Bình chỉ là một tên Luyện Khí Sĩ bình thường, nhưng đệ tử Thượng Viện mà so với Luyện Khí Sĩ thì đúng là vực thẳm với trời cao, không thể so sánh được.
Với thực lực hiện tại, hắn chẳng thể nào chống lại được bọn họ.
— Đương nhiên là Quan Tưởng bản thân rồi, Giao Long thì là cái gì chứ?
Hoàn toàn thua kém Long Tướng!
Tân Hỏa cười khoái trá:
— Ngươi chính là Long Tướng, mấy ngày nay ắt đã quen thuộc với cơ thể Long Tướng, nên việc Quan Tưởng Long Tướng, hóa Long Tướng thành Hoa Văn Đồ Đằng cũng chẳng khó gì với ngươi.
Nếu ngươi Quan Tưởng Long Tướng rồi kết hợp với bản thân, hai hợp làm một, thì chắc chắn khí lực phải lớn hơn hiện giờ gấp đôi!
Còn sợ không chạy thoát được ư?
Chung Nhạc nghe vậy mà tỉnh ngộ, hắn lập tức Quan Tưởng Long Tướng, cũng chính là Quan Tưởng bản thân hắn.
Lập tức, Thức Hải rộng ba nghìn mẫu tuôn trào, Tinh Thần Lực cuồn cuộn chỉ thoáng chốc đã chảy tới từng góc trên cơ thể hắn, làm cho khí lực hắn trở nên mạnh đến mức khó có thể tưởng tượng được.
Gầm~ Chung Nhạc phát ra tiếng rồng ngâm cao vút, sóng âm vang vọng khắp nơi, Tinh Thần Lực chất chứa Lôi Đình bùng nổ quấn quanh thân thể, chân đạp không khí mà phóng đi như bay trong không trung.
Một tiếng “ầm” vang lên, hắn đụng vỡ nát một con Thủy Long vừa quấn lấy hắn, con Thủy Long kia rầm rầm vỡ tan, nước rơi xuống nện lên mặt sông.
Ầm ầm ầm! Từng con Thủy Long bị đụng vỡ.
Ở bên trên, Thủy Kiếm Bình thấy vậy thì giật mình, lập tức điều khiển thân thể Hà Bá chộp tới phía Chung Nhạc, nhưng không kịp bắt được hắn, mà để Chung Nhạc chạy thoát khỏi lòng bàn tay gã.
— Nhanh vậy ư?
Thủy Kiếm Bình choáng váng, sóng lớn dưới chân lay động, bắn ra vô số Kiếm Khí.
Băng Phách Kiếm Khí ngập trời đồng loạt đâm tới Chung Nhạc, từng tiếng nổ “đì đùng” vang lên, Băng Phách Kiếm Khí bắn lên người Chung Nhạc thì lập tức nổ tung, không ngờ lại chẳng thể bắn phá được Long Lân ngoài cơ thể Chung Nhạc.
— Vụ Tỏa Đại Giang!
Thủy Kiếm Bình gầm lên, một cây cột nước trên mặt sông rộng vài dặm phóng lên trời cao, hóa thành một cái lồng giam.
Sau đó sương khói trào ra từ trong cột phong tỏa Vị Thủy lại.
Đúng lúc này, một tiếng “ầm” vang lên, con Long Tướng kia đụng nát một cây cột nước, lao ra khỏi màn sương mù, đạp không phóng đi, đi qua đâu thì nơi đó vang lên tiếng sấm rền.
Thủy Kiếm Bình đực mặt ra.
Thủy Kiếm Thư đuổi tới Vị Thủy, còn đám Luyện Khí Sĩ Thủy Đồ Thị vừa bay tới từ hạ du cũng ngẩn ra nhìn cảnh tượng này.
— Con Long Tướng này có tốc độ phát triển quá nhanh, không thể nào đuổi kịp….
Mấy tên Luyện Khí Sĩ nhìn nhau, đều lắc đầu.
Thủy Kiếm Thư ho khan một tiếng, nói:
— Các ngươi tiếp tục đuổi theo, ta vào Kiếm Môn báo cho Trưởng Lão.
Chỉ có mời Trưởng Lão điều động thêm Luyện Khí Sĩ thì mới vây khốn được nó, chứ chỉ dựa vào mấy người chúng ta….
Y lắc đầu rồi xoay người rời đi.
Ở gần Thị Tộc Vị Thủy, chiếm cứ Thiên Thời Địa Lợi Nhân Hòa, trong tình cảnh có lợi như vậy mà chẳng thể bắt được Long Tướng, quả là đả kích mạnh mẽ đến niềm tin của bọn họ.
Lúc này, Chung Nhạc đang chân đạp không khí lao đi rất nhanh, lòng vui mừng đến dị thường.
Hắn đột nhiên gầm lên một tiếng, thân thể đột ngột thay đổi, từ Long Tướng biến thành hình người, khôi phục hình dáng cũ, nhưng hắn không hề bị rơi xuống mà vẫn tiếp tục đạp không phóng đi.
— Cuối cùng cũng khôi phục rồi, thế là khỏi lo bị kẻ khác coi là Yêu Thú mà săn giết, cuối cùng cũng có thể về Kiếm Môn được rồi!
Chung Nhạc không kìm được mà thét dài một tiếng.
Quan Tưởng Long Tướng làm cho Tinh Thần Lực của hắn dung nhập vào toàn thân, nên dù có tán đi thân Long Tướng thì hắn vẫn có thể Ngự Không mà đi, không lo bị rơi xuống.
— Nhạc tiểu tử…
Tân Hỏa thấy vậy, không kìm được mà nhắc nhở:
— Ngươi không mặc quần áo đâu.
Áo da thú cùng quần của ngươi đều bị vỡ nát khi ngươi biến thân thành Long Tướng rồi…
Giữa không trung bỗng vang lên một tiếng thét đầy sợ hãi.