Có thể đổi lại bất cứ lúc nào trong Cấu hình đọc
Chung Nhạc lẻn vào trong núi rừng, dùng tinh thần lực phát ra khắp nơi, không lâu sau thì hắn tìm được một thị tộc Nhân tộc.
Hắn lập tức dùng tinh thần lực lấy đi vài món y phục.
– Thật hổ thẹn! Ta đắc ý quá mà quên mất rằng y phục của mình đã nát vụn rồi.
Chung Nhạc ăn mặc chỉnh tề xong mới thở phào nhẹ nhõm, bỗng hắn nhớ tới một chuyện, hỏi:
– Này Tân Hỏa, nếu ta dùng tinh thần lực biến ra y phục mặc lên người có bị người khác nhìn thấu không?
– Kẻ tu vi thấp hơn ngươi thì tất nhiên là nhìn không thấu rồi, nhưng kẻ có tu vi cao hơn ngươi chỉ cần liếc qua là sẽ nhìn thấu ngươi đang “trần trụi” thôi.
Đột nhiên một luồng khí tức thổi qua từ trên không trung, đồng thời có ánh mắt hạ xuống, rơi vào người Chung Nhạc, thấy hắn chỉ là một thiếu niên Nhân tộc thì lập tức quay đi.
– Lại là Luyện Khí Sĩ của Thủy Đồ thị!
Chung Nhạc liếc qua một cái rồi không để ý nữa.
Nay hắn đã trở lại hình người, Luyện Khí Sĩ Thủy Đồ thị muốn tìm Long Tướng tất nhiên sẽ không nghi ngờ hắn, nên hắn có thể thoải mái rời đi.
– Vừa rồi những chiếc thuyền xương kia đi tới Thần Thú Lĩnh, rốt cuộc là có lai lịch gì?
Chung Nhạc vừa suy tư vừa chạy trở về Kiếm Môn, thầm nghĩ:
– Ta thấy những người trên thuyền toàn thân đầy yêu khí, không giống Luyện Khí Sĩ của Kiếm Môn, chẳng lẽ là cường giả Yêu tộc?
Điều đó lại càng kỳ quái.
Yêu tộc và Nhân tộc ta vốn thế như nước lửa, sao chúng có thể tiến vào Đại Hoang, lại còn gióng trống khua chiêng như vậy?
Hắn nghĩ mãi không sao hiểu nổi.
Thần Thú Lĩnh có thể coi là vùng trung tâm của Đại Hoang.
Kiếm Môn không thể nào hoàn toàn không biết.
Bởi lẽ, khi Yêu tộc xâm nhập quy mô lớn như vậy, Kiếm Môn không thể nào để mặc cho chúng tiến vào Đại Hoang.
Nhưng đến nay lại chẳng thấy có động tĩnh gì, điều này thật kỳ quái.
– Đám Yêu tộc này đến Thần Thú Lĩnh hẳn là vì Phong Ấn Thần Thú.
Chỉ là chúng không biết rằng Thần Thú Lĩnh ngoài nội đan thần thú ra thì chẳng còn gì khác.
Chung Nhạc sắc mặt đầy cổ quái, thầm nghĩ:
– Hơn nữa, bọn họ cũng không biết rằng Phong Ấn Thần Thú hiện giờ hung hiểm đến mức nào.
Hiện giờ, chỉ dùng Đồ Đằng Văn phong ấn bia đá là hoàn toàn không đủ, vì Âm Long Giang và Thảo Mộc Giai Binh Trận trong Phong Ấn Thần Thú đều đã được ta và Tân Hỏa khôi phục như cũ rồi…
Lúc này, tại Phong Ấn Thần Thú trong Thần Thú Lĩnh, Lưu Hoàng Đảo Chủ Yến Vân Sinh và một vị thủ lĩnh Yêu tộc khác của Hãm Không Thành, Cẩm Tú Đảo Chủ Tú Thiên Thần, cùng suất lĩnh Luyện Khí Sĩ Yêu tộc tiến vào bên trong phong ấn.
Vô số Luyện Khí Sĩ Yêu tộc bắt đầu giải trừ phong ấn.
Những Luyện Khí Sĩ này đều là cường giả có tiếng của Hãm Không Thành, có trình độ cao siêu về Trận Pháp, lại càng có hiểu biết tinh thâm về Đồ Đằng Văn.
Lúc này, bên ngoài Phong Ấn Thần Thú, một con thiềm thừ thật lớn nằm trên đất, còn có một con cự mãng quấn quanh.
Từng Luyện Khí Sĩ Yêu tộc không ngừng vung đao cắt da của thiềm thừ và cự mãng, hứng lấy từng thùng máu tươi vận chuyển vào trong phong ấn.
Các cường giả Yêu tộc thì dùng máu của cự mãng và thiềm thừ vẽ ra các loại Đồ Đằng Văn để áp chế đồ đằng trên bia đá thần thú, hóa giải sức mạnh trong Đồ Đằng Thần Thú, nhằm loại bỏ từng loại Thất Sát trong tấm bia đá này.
Con thiềm thừ này có sáu con mắt, mỗi con mắt đều to chừng một mẫu.
Sáu con mắt nhô ra, sắp thành một vòng tròn lớn.
Mà đỉnh đầu con cự mãng kia thì mọc ra sừng như lưỡi đao, lưng mọc vây, thậm chí còn có đôi cánh ve mỏng trùm lên thân thể.
Chúng không phải Yêu tộc, cũng không phải Yêu thú, mà là Linh, là Đồ Linh của Yêu tộc.
Hai Đồ Linh này có khí tức cuồng dã, khủng khiếp tựa Thần Ma.
Hiển nhiên, lần này Yêu tộc cực kỳ coi trọng Phong Ấn Thần Thú, nên mới dùng Đồ Đằng Đồ Linh của Lưu Hoàng Đảo và Cẩm Tú Đảo.
Máu của Đồ Đằng Đồ Linh không phải là máu tươi thực sự, mà là Đồ Đằng Văn thiên nhiên hội tụ lại thành hình dạng máu, chất chứa Linh Lực do Yêu tộc thờ cúng hàng năm.
Dùng nó để phá giải phong ấn thì quả thực không còn gì tốt hơn.
– Hãy xốc lại tinh thần cho ta, ngàn vạn lần đừng để xảy ra sơ suất gì!
Yến Vân Sinh nhìn khắp nơi, chỉ thấy Thần Thú Lực trong tấm bia đá bị trấn áp từng phần, từng phần, thế mới thở phào nhẹ nhõm, nói:
– Thần Thú Lĩnh không ngờ đúng là do Thần Thú tạo nên, sau khi chết đi đã hóa thành dãy núi dài tám trăm dặm, chứng tỏ vị Thần Thú này mạnh mẽ đến mức không thể tin được.
Tú Thiên huynh, lão Môn Chủ Kiếm Môn nếu còn sống thì phỏng chừng cũng chẳng sống được bao lâu nữa.
Lần này ta đến Kiếm Môn ngoài việc lập uy, lấy khí thế chèn ép đám người Kiếm Môn, thì còn một mục đích khác, đó là xem lão quỷ này đã chết hay chưa.
Lão quỷ tuy phá vỡ khí thế của ta, nhưng lại không lộ diện mà để Thủy Đồ Thị ra tiếp ta.
Với cái tính cách của kẻ được xưng là Kiếm Thần như lão, thì làm gì có chuyện tiếp đón mà chẳng đã xông ra giết ta rồi!
Có thể thấy rằng lão thực sự đã chết.
Tú Thiên Thần chắp tay sau lưng, thản nhiên nói:
– Nếu Phong lão quỷ không chết, không ai dám động vào Kiếm Môn.
Nhưng nếu Phong lão quỷ chết, Kiếm Môn tất sẽ bị tiêu diệt.
Sở dĩ lão hơi tàn tục mệnh chính là vì hiểu được điều này, muốn sống thêm vài năm để bồi dưỡng Môn Chủ đời tiếp theo cho Kiếm Môn.
Tiếc thay, thế hệ trước của Kiếm Môn đã điêu linh cả.
Còn Tứ Đại Cao Thủ trẻ tuổi Phong, Phương, Lôi, Quân đều là những nhân tài mấy năm nay danh tiếng vang xa, tuy có thể tranh bá với thế hệ trước, nhưng để trở thành kẻ đứng đầu thì còn xa lắm.
Phong lão quỷ không biết có chống đỡ nổi cho đến lúc bốn người kia trưởng thành thành kẻ đứng đầu không.
– Bốn người họ Phong, Phương, Lôi và Quân đều là Tiên Thiên Linh Thể, trời sinh đã có được linh, là Luyện Khí Sĩ bẩm sinh, không thể khinh thường.
Tiếc rằng thời gian tu luyện của họ quá ngắn.
Yến Vân Sinh cười:
– Đại Hoang này, Yêu tộc ta ắt phải chiếm được!
Đại Hoang chính là bãi chăn thả của Yêu tộc ta, còn đám Nhân tộc này đều là thức ăn của Yêu tộc ta, lại biết tự sinh sản, tự kiếm ăn.
Chỉ cần nuôi thả Nhân tộc bây giờ, cách một đoạn thời gian lại thu hoạch thì Yêu tộc ta chẳng bao giờ thiếu đồ ăn cả!
Tú Thiên Thần cũng tự mình dùng máu của Đồ Đằng Đồ Linh để phong ấn từng tấm bia đá, nói:
– Trong kho báu Thần Thú này ắt có trọng bảo của Thượng Cổ Thần Thú.
Tiếc là Thành Chủ Hãm Không Thành không muốn đến.
Nếu y ở đây thì tốc độ loại bỏ phong ấn sẽ nhanh hơn rất nhiều!
Từng đồ đằng trên những tấm bia đá bị áp chế.
Đám Luyện Khí Sĩ Yêu tộc cùng Yến Vân Sinh, Tú Thiên Thần cũng từ từ đi sâu vào trong phong ấn.
– Con sông này…
Tú Thiên Thần đột ngột dừng lại, kinh ngạc nhìn con sông đang chảy cách đó không xa.
Y suy tư ngẫm nghĩ, rồi đột nhiên khuôn mặt y méo mó đầy dữ tợn, hít vào một hơi thật sâu rồi hô to:
– Dừng lại, tất cả dừng lại!
Tiếng hét của y đinh tai nhức óc, khiến đám Luyện Khí Sĩ Yêu tộc đầu váng mắt hoa, bất giác ngừng động tác lại.
Yến Vân Sinh nhíu mày hỏi:
– Tú Thiên huynh, có chuyện gì vậy?
Sắc mặt Tú Thiên Thần vàng như nến, y chậm rãi lui ra sau, đáp với giọng nói có phần khàn khàn:
– Trong Phong Ấn Thần Thú này còn có Phong Ấn tầng thứ hai.
Chúng ta chỉ mới phá được tầng thứ nhất, còn tầng thứ hai thì chưa phá.
Hiện giờ, tất cả lập tức lui ra, quay trở lại theo đường cũ, đừng đi nhầm lẫn!
Yến Vân Sinh cũng nhìn ra điểm không ổn, lập tức lui về theo đường cũ.
Đột nhiên, một Luyện Khí Sĩ Yêu tộc bước nhầm một bước.
Bốn phía bỗng yên lặng hẳn, không nghe được chút âm thanh nào.
Sắc mặt Tú Thiên Thần và Yến Vân Sinh kịch biến, vội vàng bỏ chạy.
Ầm!
Con sông nhỏ trong Phong Ấn Thần Thú kia đột nhiên bay lên trời, rồi bành trướng nhanh chóng, chỉ trong giây lát đã biến thành một con Hắc Long đầy dữ tợn, đại khai sát giới bên trong phong ấn.
Giờ khắc này, tất cả đám Luyện Khí Sĩ Yêu tộc đều rối loạn, bỏ chạy theo bốn phương tám hướng, liều mạng thoát khỏi phong ấn này.
Mà đúng lúc này, trên từng tấm bia đá ồ ồ chảy ra máu tươi.
Những Đồ Đằng Văn thần thú mà ban nãy đám Luyện Khí Sĩ Yêu tộc vất vả lắm mới trấn áp được, giờ phút này đã thoát khỏi trấn áp.
Từng tấm bia đá sống lại, từng tòa Thất Sát Trận được hình thành.
Cùng lúc đó, đám cỏ cây hoa lá trong phong ấn lay động.
Mỗi một bông hoa, ngọn cỏ, mỗi một cành cây, chiếc lá đều trở thành Hồn Binh có uy lực lớn đến khó tin, trở thành thứ binh khí nguy hiểm vô cùng!
Keng keng! Đám hoa cỏ cây lá bay lên không trung, khí thế sát phạt chỉ thoáng chốc đã tràn ngập khắp nơi.
Trong Phong Ấn Thần Thú lúc này, vô số cái đầu rơi xuống, tứ chi văng khắp nơi.
Đám Luyện Khí Sĩ Yêu tộc bị chém chết tại chỗ.
Có một số Luyện Khí Sĩ khác thì gầm lên, hóa thành nguyên hình là những con Yêu Thú cực kỳ to lớn, tế Hồn Binh lên cùng chống lại Phong Ấn Thần Thú bị kích phát này.
Nhưng bọn họ vừa hóa nguyên hình thì đám Thần Ma to lớn bước ra khỏi bia đá.
Ngay tức khắc, trong Phong Ấn Thần Thú toàn là Thần Ma, bắt được Cự Thú nào là xé xác ngay lập tức.
Không biết bao nhiêu Luyện Khí Sĩ Yêu tộc bị xé xác rồi bị Thần Ma ăn tươi nuốt sống.
Cũng may là có không ít Luyện Khí Sĩ có thực lực mạnh mẽ nên ngăn chặn được Thần Ma bốn phía.
Nhất là hai vị Đảo Chủ Yến Vân Sinh và Tú Thiên Thần thì thực lực lại càng mạnh, chỉ một chưởng là đã đánh bay được đám Thần Ma.
Những người có thể sống tới bây giờ đều là tinh anh trong đám Luyện Khí Sĩ Yêu tộc.
Nếu đặt ở Kiếm Môn thì họ cũng là cường giả lừng lẫy.
– Ngao~
Tiếng rống vang lên.
Đại Trận trung cấp trong Phong Ấn Thần Thú khởi động, nghìn trượng Thần Ma trong phong ấn đánh qua giết lại, máu tươi và thịt nát văng khắp nơi.
Chỉ trong giây lát ngắn ngủi, hơn một ngàn Luyện Khí Sĩ Yêu tộc đã chết hết, chỉ còn lại hai Đảo Chủ Yến Vân Sinh và Tú Thiên Thần.
Hai người vọt tới cạnh phong ấn, chỉ thiếu chút nữa là lao ra được.
Đúng lúc này, một tòa đài cao trong Phong Ấn Thần Thú bỗng lắc lư dữ dội, rồi tiếng gầm rú như thủy triều kéo tới.
Từng cột sáng từ trên đài bắn lên trời.
Mà vào lúc này, Chung Nhạc đã đến gần Kiếm Môn.
Hắn đột nhiên quay đầu lại, chỉ thấy phía Thần Thú Lĩnh có bốn mươi chín cột sáng to đùng phóng lên trời cao, sau đó hình thành một mảng ánh sáng chói lóa trên bầu trời.
Quầng sáng ấy như một tấm gương không ngừng xoay tròn, chỉ thấy đám Thần Ma nghìn trượng bị hút vào trong.
– Thế là ba tòa Đại Trận cùng khởi động rồi.
Tân Hỏa cao hứng lắm, nhảy ra khỏi Thức Hải rồi leo lên đầu Chung Nhạc, ngồi trên đó nhìn:
– Nhạc tiểu tử, mau nhìn kìa!
Chung Nhạc nhìn theo, lòng chấn động vô cùng.
Lúc này, quầng sáng kia nhoáng lên, rồi một chiếc móng vuốt to chừng một dặm từ từ thò ra khỏi tấm kính ánh sáng kia.
Trên đó toàn là long lân, sau đó là cơ thể vô cùng to lớn, rồi một chiếc đuôi thần dài, một cái đầu to như quả núi.
Long Tướng!
Một con Long Tướng hoàn toàn do Đồ Đằng Văn tạo nên, to lớn đến không thể tưởng tượng được.
Khí tức khủng bố tựa Thần Ma tỏa ra khắp Đại Hoang, làm cho tất cả sinh vật sống trong Đại Hoang đều khiếp sợ.
Con Long Tướng kia lao vào trong Thần Thú Lĩnh.
Ở đằng xa, vẫn có thể nhìn thấy thân thể khổng lồ của nó, lên xuống giữa các dãy núi của Thần Thú Lĩnh.
Còn một con Hắc Long đã ở giữa quần sơn, lúc ẩn lúc hiện, lại có Kiếm Khí dường như có thể cắt phá được bầu trời.
Đột nhiên, một con thiềm thừ có sáu con mắt cõng một chiếc thuyền làm từ xương trên lưng phá không nhảy ra.
Dưới chân thiềm thừ là một con Đại Mãng cõng thiềm thừ bay trên không trung, gào rú lao đi.
Ngay sau đó, con Đại Mãng bị chộp được rồi bị kéo về, bị con Hắc Long kia ăn thịt.
Kiếm Khí phá không chém rơi con thiềm thừ kia.
Long Tướng gầm lên, rồi đánh vào chiếc thuyền khiến thuyền vỡ nát.
Hai bóng người rơi xuống, bị đụng cho bay ra khỏi Thần Thú Lĩnh.
Chung Nhạc nhìn mà choáng váng, Tân Hỏa thì lại lắc đầu, nói:
– Thế mà không chết sạch sao, chẳng lẽ ta bố trí sai, không thể hoàn toàn phát huy được uy lực của ba tòa Đại Trận ư?
Chắc chắn không phải do ta rồi! Kẻ anh minh Thần Võ như ta sao có thể phạm sai lầm được?
Nhất định là con Thần Thú kia kém quá!
Đúng vậy, chắc chắn là thế rồi!