Có thể đổi lại bất cứ lúc nào trong Cấu hình đọc
Ma tộc trong Ma Khư Kiếm Môn bạo động, dùng hơn ngàn đệ tử Thượng viện làm vật hiến tế, đánh thức Linh của Thiên Tượng Lão Mẫu.
Không ít Luyện Khí Sĩ môn hạ đã bỏ mạng, có thể nói là gần như diệt môn.
Chuyện này đã gây chấn động lớn trong Kiếm Môn, mức độ nghiêm trọng có thể tưởng tượng được.
Giới cao tầng Kiếm Môn vô cùng tức giận, có thể nói là từ khi Kiếm Môn thành lập đến nay, chưa từng phải chịu sự sỉ nhục lớn đến thế.
Trong số những đệ tử Thượng viện đã chết, không ít người đến từ Thập Đại Thị Tộc của Đại Hoang, thậm chí còn có cả con cái của tộc trưởng.
Từng vị trưởng lão từ các cung điện nguy nga trên đỉnh Kiếm Môn đều xuất hiện, tiến vào Ma Khư, truy lùng Luyện Khí Sĩ Ma tộc và tìm kiếm Linh của Thiên Tượng Lão Mẫu.
Chuyện này gây xôn xao dư luận, nhưng mơ hồ có tin đồn lan truyền rằng trong Kiếm Môn đã xuất hiện phản đồ, có người cấu kết với Ma tộc Ma Khư, mưu đồ bất chính.
Hơn mười ngày sau, tình hình mới dần ổn định trở lại.
Các trưởng lão Kiếm Môn đã phong ấn Ma Khư, đồng thời nghiêm cấm bất luận kẻ nào tiến vào.
Bồ Lão lập tức chạy tới, nhìn thấy đám người Đình Lam Nguyệt thì vừa mừng lại vừa bi thương.
Họ vốn có trên dưới một trăm môn sinh, nay chỉ còn lại mười mấy người, quả thực là vô cùng thảm khốc.
Đình Lam Nguyệt, Hà Thừa Xuyên cùng những người khác tiến lên, khom người nói: “Bồ Lão, lần này nhờ có Chung sư đệ, chúng ta mới có thể thoát khỏi Ma Khư đó.” Mấy người lập tức kể lại đại khái những gì đã trải qua trong Ma Khư.
Bồ Lão động lòng, đánh giá Chung Nhạc từ trên xuống dưới một lượt, rồi chậm rãi gật đầu nói: “Chung Sơn Thị Chung Nhạc?
Quả là một thanh niên đầy hứa hẹn.
Ngươi đã cứu đệ tử môn hạ của ta, hơn nữa tư chất cũng hơn người, lại nhận được chân truyền Bôn Lôi Kiếm Quyết của ta, ta nghĩ muốn thu ngươi làm môn nhân...”
Đình Lam Nguyệt liên tục nháy mắt với Chung Nhạc, ý bảo hắn đáp ứng.
Chung Nhạc suy tư chốc lát, lắc đầu nói: “Đa tạ Bồ Lão, nhưng nếu Bồ Lão nhận ta làm môn nhân chính thức, chỉ sợ sẽ khiến Điền Phong Thị không vui.
Nếu Bồ Lão không chê, ta nghĩ sẽ thường xuyên đến nghe giảng.
Chỉ cần ta không phải đệ tử của Bồ Lão, nghĩ rằng Bồ Lão cũng sẽ không phải đối đầu với Điền Phong Thị.”
Hắn vốn rất mong có thể bái nhập môn hạ một Luyện Khí Sĩ, nhưng bây giờ lại không còn mong đợi như thế nữa, thậm chí còn có chút hy vọng bản thân không có sư phụ.
“Tân Hỏa truyền thụ cho ta Hỏa Kỷ Cung Toại Hoàng Quán Tưởng Đồ quá mạnh mẽ, tốc độ tu luyện quá nhanh.
Mới mấy ngày mà ta đã liên tục vượt qua cảnh giới Xuất Khiếu, Tế Hồn!
Nếu bái nhập môn hạ một Luyện Khí Sĩ, chỉ sợ môn công pháp này nhất định sẽ bị bại lộ!”
Trong lòng Chung Nhạc nghĩ thầm: “Nếu như công pháp bại lộ, Kiếm Môn truy tra căn nguyên thì sẽ phát hiện Tân Hỏa, Tân Hỏa mà nổi đóa thì...”
“Cũng được.” Bồ Lão mỉm cười nói: “Ngươi cứu đệ tử của ta, ta tự nhiên muốn đền đáp ngươi.
Ngươi còn thiếu một Hồn binh đúng không?”
Hắn đánh giá Chung Nhạc, chỉ thấy sau lưng hắn đeo hai chiếc xương cánh tay của Dị Ma Biến Dị, dài một trượng, tựa như lưỡi hái.
Thi thể của Luyện Khí Sĩ Thiên Tướng Ma tộc kia cũng ở cách đó không xa.
Bồ Lão nói: “Ngươi sở trường về sức mạnh, tinh thần lực trong cùng thế hệ cũng có thể được xưng là người nổi bật, có thể khống chế hai Hồn binh.
Ta sẽ dùng Huyền Kim và Huyền Thiết, đích thân chế tạo cho ngươi hai Hắc Kim Hồn binh.
Hai mươi ngày sau, ngươi đến Truyền Kinh Các tìm ta, sẽ có thể nhận được Hồn binh của ngươi!”
Đám người Đình Lam Nguyệt và Hà Thừa Xuyên không khỏi lộ ra vẻ hâm mộ.
Đối với một Luyện Khí Sĩ như Bồ Lão tiên sinh, việc luyện chế Hồn binh không phải là điều khó khăn, nhiều nhất hai ba ngày là có thể luyện được một Hồn binh.
Thế nhưng, Bồ Lão lại để Chung Nhạc hai mươi ngày sau mới đi lấy Hồn binh, có thể thấy được hai Hồn binh mà lần này ông ấy muốn luyện chế chắc chắn không hề tầm thường!
Huyền Thiết và Huyền Kim vốn đã là vật liệu có thể luyện thành Hồn binh thượng đẳng, cộng thêm tài nghệ rèn đúc của Bồ Lão thì hai Hồn binh này sau khi ra lò, trong Thượng viện chắc chắn sẽ rất hiếm có, cho dù là đệ tử trọng yếu của Đại Tộc cũng chưa chắc có thể có được loại bảo vật này!
Chung Nhạc mừng rỡ khôn xiết, liên tục cảm ơn, rồi cười nói với Đình Lam Nguyệt: “Sư tỷ, nếu Bồ Lão dùng Huyền Kim trong cơ thể Luyện Khí Sĩ Ma tộc này để luyện chế cho ta hai Hồn binh, vậy thì số Huyền Kim còn lại ta liền không cần, sư tỷ cùng mấy vị sư huynh cứ chia đều đi.”
Đình Lam Nguyệt vội vàng nói: “Làm sao có thể được?
Luyện Khí Sĩ Ma tộc này là do sư đệ kéo về mà có, theo lý mà nói, ngươi hẳn là người chiếm phần lớn.
Chung sư đệ cũng nên được chia thêm một phần nữa chứ.
Thật không dám giấu giếm, nếu số Huyền Kim còn lại này thông qua Đại Đình Thị của ta bán đi, mỗi người chúng ta ít nhất cũng có thể phân đến tám trăm viên Vũ Linh Đan!”
Chung Nhạc kinh ngạc, tám trăm viên Vũ Linh Đan!
Kiếm Môn mỗi tháng chỉ cấp cho đệ tử Thượng viện mười viên Vũ Linh Đan, tám trăm viên cần đến sáu bảy năm trời!
Đình Lam Nguyệt cười nói: “Sư đệ vẫn còn động lòng rồi.
Đợi đến khi ta bán Huyền Kim đi, sẽ tới tìm ngươi.”
Ai nấy tự tách ra, Chung Nhạc thì đi về phía viện lạc của mình, liên lạc với Tân Hỏa trong thức hải, nói: “Tân Hỏa, Kiếm Môn thành lập đến nay đã trên vạn năm, Thiên Tượng Lão Mẫu kia làm sao có thể sống đến bây giờ?”
“Ngươi có điều không biết, Thần Ma khác biệt với các ngươi.
Bất kể là Nhân tộc hay Ma tộc, cũng đều chỉ có hồn mà không có Linh.
Linh và hồn thực ra là hai thứ khác biệt, chỉ có trở thành Luyện Khí Sĩ mới có thể khiến linh hồn hòa làm một thể.”
Tân Hỏa giải thích: “Tỷ như, kẻ mà ngươi gọi là Bồ Lão tiểu quỷ kia, đã tu luyện tới linh hồn nhất thể, Sơn Thần chính là Linh hồn của hắn.
Hắn có thể đem Linh hồn của mình luyện thành Đồ Đằng để tộc nhân tế tự.
Tương lai, nếu tên tiểu quỷ này chết đi, hồn và linh của hắn kết hợp chặt chẽ, chỉ cần Linh còn tồn tại, hồn cũng sẽ còn tồn tại!
Mà phương thức bảo tồn Linh chính là tế tự.
Hắn có thể sẽ hồn phi phách tán nếu không có tộc nhân tế tự, hoặc cũng nhờ vậy mà hồn phách được bảo tồn, hưởng dụng tế tự.
Khi đó, hắn chính là Thần, là Sơn Thần!
Nếu tế tự đầy đủ mạnh, thậm chí có thể đắp nặn Kim Thân cho Linh hồn của hắn, từ trong tử vong sống lại, thần thông quảng đại!”
Chung Nhạc nhất thời tỉnh ngộ, tổ tiên của Thiên Tượng Lão Mẫu Ma tộc chính là Ma Thần.
Mặc dù Thiên Tượng Lão Mẫu đã chết, nhưng Linh của nàng nhất định không bị tiền bối Kiếm Môn chém giết, mà ẩn núp xuống.
Nếu Ma tộc Ma Khư một mực âm thầm tế tự Linh của nàng thì hồn phách Thiên Tượng Lão Mẫu vẫn có thể sống lại.
“Linh còn có loại tác dụng này? Luyện Khí Sĩ đem Linh và hồn luyện thành nhất thể, thì ra là để bảo toàn hồn phách của mình, sau khi chết không bị hồn phi phách tán.”
Chung Nhạc đối với Linh lại có nhận thức sâu sắc thêm một tầng, nói: “Không biết vị Phương Kiếm Các kia có chém giết Linh của Thiên Tượng Lão Mẫu hay không...”
“Không có!” Tân Hỏa dứt khoát nói: “Mới vừa rồi sau khi các ngươi từ Ma Khư rời đi không lâu, ta cảm ứng được một luồng hơi thở tà ác cũng nhân cơ hội rời đi, hẳn là Linh của Thiên Tượng Lão Mẫu.”
Chung Nhạc kinh ngạc, thất thanh nói: “Thiên Tượng Lão Mẫu đã rời đi Ma Khư?
Rõ ràng có vài trưởng lão tiến vào Ma Khư tìm kiếm, làm sao có thể để nàng rời đi?”
“Đương nhiên là bị một trong số những trưởng lão kia mang ra khỏi Ma Khư.” Tân Hỏa hờ hững nói: “Ở bên ngoài Ma Khư không có Ma tộc tế tự, Linh của Thiên Tượng Lão Mẫu sẽ không thể tồn tại được bao lâu rồi chết.
Trừ phi nàng có thể tìm được một thân thể có thể để Linh hồn nàng ký sinh.
Theo ta thấy, kẻ đó mang nàng đi, e rằng cũng đã sớm tìm được một thân thể cho nàng rồi.
Bây giờ Thiên Tượng Lão Mẫu khẳng định đã trở thành người trong Kiếm Môn, ai cũng không thể nhận ra nàng.”
“Thiên Tượng Lão Mẫu trở thành người của Kiếm Môn?” Chung Nhạc kiềm chế sự khiếp sợ trong lòng, lẩm bẩm nói: “Hỏng bét rồi...
Tân Hỏa, ngươi có thể cảm ứng được Thiên Tượng Lão Mẫu ký sinh trong cơ thể người nào hay không?”
“Nàng hiện tại giấu trong thân thể người khác, cảm ứng bị thân thể ngăn chặn.” Tân Hỏa cười nói: “Nếu ta đối mặt với kẻ đó, ta có thể cảm ứng ra nàng, nhưng bây giờ ta không thể cảm ứng được.
Thật là thú vị, phản đồ trong Kiếm Môn dùng sức lực lớn như vậy, đem Thiên Tượng Lão Mẫu từ trong Ma Khư cứu ra, nhất định có âm mưu.
Hì hì, có chuyện vui để xem rồi...”
Mà vào lúc này, trong một tòa đại điện hình Linh Chi trên sườn núi Kiếm Môn, một thiếu nữ mười ba, mười bốn tuổi đang tò mò đánh giá thân thể của mình, nhìn xung quanh, đột nhiên bật cười khinh miệt nói: “Không nghĩ tới ta lại có thể trốn vào trong cơ thể gia súc, khanh khách, thật là châm chọc!
Ngươi nói có đúng không?”
Một bóng người đứng trong góc tối, nghe vậy cười nói: “Thiên Tượng Lão Mẫu, Nhân tộc là gia súc Thần tộc của ta nuôi, nhưng ngươi lại bị gia súc trấn áp nhiều năm như vậy, đây mới thật sự là châm chọc.
Nếu không có ta thi pháp cho hậu duệ của ngươi, để bọn họ tu thành Luyện Khí Sĩ, ngươi muốn thoát khốn thì còn không biết cần bao lâu nữa.”
Thiên Tượng Lão Mẫu khanh khách cười nói: “Ta cũng không nghĩ tới, một Ma Thần Ma tộc như ta lại bị sinh tử đại địch của Ma tộc là một tộc nhân Thần tộc cứu giúp!
Ngươi gian nan vạn khổ, trăm phương ngàn kế, cứu ta thoát khốn, rốt cuộc muốn làm gì?”
Trong bóng tối, giọng nói âm trầm kia truyền đến: “Ta muốn thứ đồ vật dưới lòng Kiếm Môn Sơn.”
Sắc mặt Thiên Tượng Lão Mẫu kịch biến, dung nhan xinh đẹp biến đổi âm tình bất định: “Thứ đồ vật dưới lòng đất?
Ngươi là kẻ phương nào, làm sao biết...”
“Nếu ta là Thần tộc, dĩ nhiên biết một ít bí mật.”
“Ngươi nếu biết, có biết nếu thứ đồ vật dưới lòng đất xuất thế, sẽ đáng sợ đến mức nào!”
“Ta dĩ nhiên cũng biết.” Kẻ trong bóng tối thản nhiên nói: “Ta có mười phần nắm chắc có thể khống chế được vật kia.
Thiên Tượng Lão Mẫu, ta cứu ngươi thoát khốn chỉ là để ngươi đi hỗ trợ.
Cho dù không có ngươi đi hỗ trợ, Kiếm Môn này sớm muộn cũng là của ta, thứ đồ vật dưới lòng Kiếm Môn sớm muộn cũng là của ta!”
Thiên Tượng Lão Mẫu hừ lạnh một tiếng, một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Ta bây giờ còn chưa khôi phục lại thực lực, làm sao có thể giúp ngươi?”
“Ta có thể đợi ngươi khôi phục lại thực lực.
Thiên Tượng Lão Mẫu, thân thể này của ngươi là thân thể một đệ tử Ngoại môn Kiếm Môn.
Ngươi trước tiên đi ngoại môn tu hành, sau đó trở thành Luyện Khí Sĩ.
Đợi đến khi ngươi khôi phục được mấy phần thực lực, ta còn có chỗ dùng đến ngươi!
Ngươi là Linh của Ma Thần, đừng để ta thất vọng.”
Thiên Tượng Lão Mẫu hừ lạnh một tiếng, đi xuống núi rồi chạy thẳng tới Thượng viện Kiếm Môn.
Trong sân, Chung Nhạc không có Vũ Linh Đan nên không dám tu luyện Hỏa Kỷ Cung Toại Hoàng Quán Tưởng Đồ.
Mấy ngày nay, hắn chỉ tu luyện Bôn Lôi Kiếm Quyết và Giao Long Đồ Đằng Nhiễu Thể Quyết.
“Bôn Lôi Kiếm Quyết và Giao Long Đồ Đằng Nhiễu Thể Quyết, còn có nhiều điều tinh diệu hơn!”
Hắn mỗi lần quán tưởng hai môn công pháp này đều có được những thu hoạch khác nhau.
Bôn Lôi Kiếm Quyết là pháp môn công kích, còn Giao Long Đồ Đằng Nhiễu Thể Quyết lại là pháp môn luyện thể.
Hiện tại, hai loại công pháp này được hắn kết hợp, lấy Lôi Văn Đồ Đằng hóa thành Giao Long, kết hợp tu luyện với nhau, lại có càng nhiều diệu dụng được hắn khai phá ra, khiến Chung Nhạc không ngừng đắm chìm trong niềm vui thú của tu luyện.
Hắn phát hiện, kết hợp hai loại công pháp này, sức lực tăng lên còn nhanh chóng hơn so với lúc trước.
Lôi Văn Đồ Đằng hóa thành Giao Long Nhiễu Thể, lôi đình rèn luyện thân thể khiến thân thể của hắn càng thêm dẻo dai.
Tâm niệm vừa động, sức mạnh bộc phát, nhanh như bôn lôi!
Loại phương pháp luyện thể hoàn toàn mới này, so với đơn thuần Giao Long Đồ Đằng Nhiễu Thể Quyết còn mạnh hơn, tăng cường thân thể nhanh hơn!
Những đệ tử Thượng viện khác đối với phương pháp luyện thể cũng không coi trọng lắm, nhưng hắn lại không bỏ qua, ngược lại càng luyện càng mạnh!
Ầm! Trong cơ thể hắn lóe lên lôi quang, Lôi Đình Giao Long mơ hồ xuyên qua thân thể, xuyên qua da thịt, xương cốt, thậm chí cả máu, khiến trong cơ thể hắn tràn đầy dòng điện mạnh mẽ dị thường.
Nó luyện đi tạp chất trong cơ thể, thậm chí năng lượng trong lôi đình mơ hồ rót vào trong thân thể, ẩn giấu trong người!
Tu luyện được sáu bảy ngày, Chung Nhạc chỉ cảm thấy phương pháp luyện thể này đã đạt đến bình cảnh, việc tăng cường thân thể không còn mạnh mẽ như vậy nữa, hắn nghĩ thầm: “Có phải là Giao Long Đồ Đằng Nhiễu Thể Quyết của ta không có được chân truyền nên không cách nào tiếp tục tăng tiến...
Khoảng cách Bồ Lão luyện xong Hồn binh còn mười mấy ngày, không bằng đi gặp Thủy Thanh Nghiên một chuyến.
Dù sao ta cũng đã đáp ứng nàng, muốn đến Nữ Viện gặp nàng.
Hơn nữa, cũng không biết nàng có đi qua Ma Khư hay không...”
Chung Nhạc đi ra viện lạc, chạy thẳng tới Nữ Viện, chỉ thấy bên ngoài Nữ Viện, mấy nam đệ tử Thượng viện đang lén lút, xa xa nhìn quanh.
Chung Nhạc trong lòng buồn bực, lắc đầu, thẳng tiến vào Nữ Viện.
“Phụt! Mới vừa rồi có người xông vào Nữ Viện!” Mắt của mấy tên nam đệ tử lén lút sắp nhảy ra ngoài, giật mình nói: “Gan to bằng trời, gan to bằng trời!
Kẻ này thậm chí ngay cả Nữ Viện cũng dám xông vào!”
“Hắn sẽ bị những cô gái đó đánh chết sao?”
Chỉ thấy trong góc cạnh cửa Nữ Viện dựng một tấm bia đá, phía trên viết: “Nam đệ tử tự tiện xông vào Nữ Viện, giết chết không cần luận tội!”