Có thể đổi lại bất cứ lúc nào trong Cấu hình đọc
Lão Luyện Khí Sĩ kia vừa nói dứt lời, hơn một trăm đệ tử Thượng Viện trong tĩnh thất hai mặt nhìn nhau: “Chỉ có một người đạt được chân truyền, rốt cuộc là ai được chân truyền của lão Tiên Sinh?”
Tuy tất cả đều là đệ tử đồng môn, nhưng ai nấy đều có lòng tranh cường háo thắng.
Bồ Lão Tiên Sinh nói chỉ có một người đạt được chân truyền của hắn, lại không nói rõ là ai, tự nhiên khiến mọi người không ngừng phỏng đoán, ai cũng cho rằng mình đã đạt được chân truyền.
“Chẳng phải rất đơn giản sao để biết ai mới là người nhận được chân truyền?”
Đột nhiên, một vị nữ đệ tử dáng vẻ hiên ngang đề nghị: “Chúng ta hãy dùng Bôn Lôi Kiếm Quyết tỷ thí một phen!
Ai có thể dùng Bôn Lôi Kiếm Quyết áp đảo quần hùng, người đó tự nhiên chính là người đã nhận được chân truyền!”
“Cái chủ ý này tốt!”
Trong tĩnh thất, rất nhiều đệ tử Thượng Viện kích động, lập tức chia cặp quyết đấu.
Họ không sử dụng pháp môn khác, cũng không dùng Đồ Đằng Trụ hay Hồn Binh, mà chỉ dùng Bôn Lôi Kiếm Quyết để tỷ thí.
Lập tức, trong tĩnh thất Lôi Quang Điện Thiểm chớp động, từng đạo Bôn Lôi Kiếm Khí bắn ra, mang theo uy năng Lôi Đình.
Quả nhiên trong số các đệ tử Thượng Viện này có những người tư chất bất phàm, tay không vẫn thi triển được Bôn Lôi Kiếm Quyết, tinh thần Quán Tưởng Lôi Đình, Lôi Âm cuồn cuộn, rất nhanh đã đánh bại đối thủ.
Chỉ là uy lực không lớn nên không gây ra nhiều tổn thương.
Đồng môn so đấu, tự nhiên sẽ nương tay, sẽ không toàn lực ứng phó.
Bên này, mọi người đang giao đấu náo nhiệt, còn ở trong góc, Chung Nhạc vẫn như cũ diễn luyện Bôn Lôi Kiếm Quyết của mình, không tham dự vào.
Bôn Lôi Kiếm Quyết của hắn càng lúc càng lộ vẻ ngây ngô.
Bôn Lôi mà tinh thần lực hắn Quán Tưởng ra lại vặn vẹo uốn lượn, nhưng bên trong đang dần dần hình thành một loại phong thái cổ xưa, hùng vĩ, tựa như Lôi Đình bổ cây tùng cổ thụ, sấm sét giáng xuống núi vắng!
Bôn Lôi Kiếm Khí của hắn, có khi giống như một Lôi Thụ, liên tục phóng ra Lôi Quang; có khi lại trơ trọi chỉ có một đạo kiếm quang!
Tinh thần lực ngưng tụ cao độ, có thể biến hóa trong lúc Quán Tưởng.
Quán Tưởng Giao Long, liền có thể hóa thành Giao Long; Quán Tưởng Lôi Đình, liền có thể bắn ra uy năng Lôi Đình.
Chỉ là Lôi Đình mà Chung Nhạc Quán Tưởng ra, thật sự không rực rỡ, đẹp mắt như của các đệ tử Thượng Viện khác, hoàn toàn không có vẻ chói mắt rực rỡ của Bôn Lôi Kiếm Quyết, tự nhiên không thu hút sự chú ý của người khác.
Qua một lúc lâu, tất cả đệ tử Thượng Viện đã phân định thắng bại, chỉ còn lại vị nữ đệ tử anh tư hào sảng kia cùng một nam đệ tử tranh đấu.
Tinh thần lực của nam đệ tử này cũng đạt tới cảnh giới biến hóa, chỉ cần tâm niệm vừa động liền có Lôi Điện bắn ra, tinh thần lực có thể làm được Hư Không Sinh Điện!
Thân hình hai người di chuyển nhanh chóng trong tĩnh thất, nhanh như sấm sét, thi triển các chiêu thức trong Bôn Lôi Kiếm Quyết.
Ầm ầm sấm sét vang dội, Lôi Đình như kiếm, hướng đối phương giết tới, vô cùng kinh người!
Cũng không lâu lắm, dưới chân nữ đệ tử kia đột nhiên sinh ra Lôi Đình chi quang, lại có thể nâng thân thể mình lên bốn thước, di chuyển trên không trung.
Nàng giơ tay lên bắn ra một đạo Lôi Đình Kiếm Quang đâm trúng ngực nam đệ tử.
Vị nam đệ tử kia hoàn toàn không ngờ rằng nàng lại có thể được Lôi Quang nâng lên, tựa như muốn Lăng Không Phi Hành vậy.
Ứng phó không kịp, ngực hắn bị bổ thành đen nhánh, tóc dựng thẳng lên, ngã xuống mặt đất.
“Đình Sư Tỷ, ta thua!”
Vị nam đệ tử kia cũng rất sảng khoái, trong miệng khạc ra khói đen, ôm ngực, vẻ mặt bội phục nói: “Đình Sư Tỷ đúng là giỏi hơn một bậc, lại có thể khống chế Lôi Quang Lăng Không Phi Hành!
Hèn chi Bồ Lão Tiên Sinh lại nói chỉ có một người chiếm được chân truyền của hắn!”
“Sư đệ có bị thương hay không?”
Vị nữ đệ tử kia rơi xuống đất, cười nói: “Ta chỉ là khống chế Lôi Quang trong thời gian ngắn, chỉ có thể bay xa khoảng mười trượng rồi sẽ rơi xuống đất, hơn nữa cũng không thể bay quá cao.
Khoảng cách đến Ngự Lôi Phi Hành, Bôn Lôi Ngàn Dặm như lời Bồ Lão nói còn xa vời vạn dặm.”
Các đệ tử Thượng Viện tiến lên, xúm lại cười nói: “Đình Sư Tỷ nhận được chân truyền của Bồ Lão, đó là điều chắc chắn không thể nghi ngờ!
Tương lai sau khi Đình Sư Tỷ trở thành Luyện Khí Sĩ, muốn Ngự Lôi Phi Hành Bôn Lôi Ngàn Dặm, tất nhiên không phải là lời nói đùa!”
Đình Sư Tỷ cũng lộ vẻ mặt vui mừng, đột nhiên nhìn về phía Chung Nhạc ở trong góc.
Chỉ thấy Chung Nhạc đang diễn luyện Bôn Lôi Kiếm Quyết ở đó, nhưng Bôn Lôi Kiếm Quyết của hắn càng lúc càng kỳ lạ, so với Bôn Lôi Kiếm Quyết mà Bồ Lão truyền lại, đã hoàn toàn thay đổi.
Nàng không khỏi cau mày, thầm nghĩ: “Bôn Lôi Kiếm Quyết kỳ lạ như vậy tự nhiên không thể nào là chân truyền.
Xem ra người mà Bồ Lão nói đích xác là mình rồi.”
“Chung Sơn Thị Chung Nhạc sư đệ!”
Đình Sư Tỷ tiến lên, thoải mái cười nói: “Ta là Đình Lam Nguyệt của Đại Đình Thị, tiến vào Thượng Viện sớm hơn ngươi một năm.
Chung Nhạc sư đệ, có muốn cùng ta tỷ thí một phen không?
Biết đâu sư đệ mới là người nhận được chân truyền của Bồ Lão thì sao!”
Chung Nhạc lắc đầu, cười nói: “Đình Sư Tỷ, ta tiến vào Thượng Viện mới bốn, năm ngày, sao có thể là đối thủ của Sư Tỷ được?”
“Điều này cũng đúng.”
Đình Lam Nguyệt cũng không miễn cưỡng, cười nói: “Chúng sư huynh đệ chúng ta định tiến vào Ma Khư Kiếm Môn lịch lãm, chiến đấu với Ma Tộc, để tăng cường uy lực của Bôn Lôi Kiếm Quyết, không biết sư đệ có hứng thú đi cùng không?”
“Ma Khư Kiếm Môn?”
“Sư đệ lại không biết Ma Khư Kiếm Môn?”
Đình Lam Nguyệt bỗng nhiên tỉnh ngộ, nói: “À phải rồi, ngươi mới tiến vào Thượng Viện, còn chưa biết một vài bí mật của Kiếm Môn chúng ta.
Năm đó, tiền bối Kiếm Môn chúng ta đã bảo vệ các bộ lạc Nhân Tộc hoang dã, một đường di chuyển đến Đại Hoang.
Khi đó Đại Hoang vẫn là một mảnh Ma Vực, quần ma sinh sống bên trong, Yêu Ma Loạn Vũ.
Tiền bối Kiếm Môn gian khổ lập nghiệp, khai phá Đại Hoang để các tộc bộ lạc chúng ta phồn vinh sinh sống, còn Ma Tộc trong Đại Hoang thì bị tiền bối Kiếm Môn trấn áp bên trong Ma Khư Kiếm Môn.
Sư đệ gặp Dị Ma trong khảo hạch của Bích Không Đường, chính là ma đầu nhỏ bé nhất trong Ma Khư Kiếm Môn.”
Một vị đệ tử Thượng Viện khác cũng cười nói: “Ma đầu trong Ma Khư rất nhiều, phần lớn là các loại Dị Ma, Nhện Ma nhỏ yếu.
Đệ tử Thượng Viện chúng ta có thể đi vào lịch lãm, Dị Ma, Nhện Ma rất thích hợp để luyện tay.
Chúng ta vừa mới được truyền thụ Bôn Lôi Kiếm Quyết, chỉ bằng kinh nghiệm thực chiến mới có thể tăng cường uy lực kiếm quyết, cũng có thể trong chiến đấu cảm ngộ được áo nghĩa chân chính của Bôn Lôi Kiếm Quyết.”
“Hà Sư Huynh nói đúng!”
Tinh thần của tất cả đệ tử Thượng Viện đều bừng bừng phấn chấn, rối rít nói cười: “Nhưng có một điểm Hà Sư Huynh chưa nói tới, đó là đánh chết Ma đầu trong Ma Khư, có thể nhận được phần thưởng của Sư Môn, có thể đổi lấy Vũ Linh Đan cùng Đồ Đằng Trụ, Hồn Binh các loại bảo bối!”
“Vũ Linh Đan? Đồ Đằng Trụ? Hồn Binh?”
Chung Nhạc cũng động tâm cực kỳ.
Đồ Đằng Trụ đối với tu luyện lẫn chiến đấu có tác dụng không nhỏ, mà Hồn Binh lại là binh khí chiến đấu, giúp tăng cường chiến lực rất lớn, còn Vũ Linh Đan đối với hắn mà nói lại càng là quan trọng nhất!
Hắn tu luyện Hỏa Kỷ Cung Toại Hoàng Quán Tưởng Đồ, tiêu hao quá lớn, chỉ có dựa vào càng nhiều Vũ Linh Đan mới có thể tiếp tục tu luyện!
Vũ Linh Đan của hắn đã tiêu hao hết, nhất định phải có được càng nhiều Vũ Linh Đan.
Nếu mạnh mẽ tu luyện thì thân thể sẽ bị tổn hại nặng, cái được không bù đắp nổi cái mất!
Chung Nhạc chần chờ nói: “Ta không phải là đệ tử Bồ Lão, cũng có thể tiến vào Ma Khư Kiếm Môn sao?”
Một vị nữ đệ tử nói: “Chỉ cần là đệ tử Thượng Viện đều có thể tiến vào Ma Khư Kiếm Môn, nhưng một tháng chỉ có thể tiến vào một lần.
Hơn nữa, trong Ma Khư có rất nhiều ma đầu, khắp nơi đều là bộ lạc Ma Đầu, chỉ có đông người mới coi như an toàn.
Lần này có Đình Sư Tỷ, Hà Sư Huynh đi cùng, Đình Sư Tỷ nhận được chân truyền của Bồ Lão, Hà Sư Huynh cũng chỉ kém một bước, tuyệt đối không có sơ hở!”
Đình Lam Nguyệt nghe vậy khẽ mỉm cười, nói: “Chiến đấu với Ma Tộc, đối với việc các ngươi lĩnh ngộ chân truyền của Bôn Lôi Kiếm Quyết, cũng vô cùng có lợi.”
Chung Nhạc gật đầu, cười nói: “Làm phiền Đình Sư Tỷ, Hà Sư Huynh.”
Vị Hà Sư Huynh kia chính là vị đệ tử Thượng Viện đã giao đấu với Đình Lam Nguyệt và chỉ thua một chiêu.
Hắn xuất thân từ bộ lạc Bích Hà, mang họ Hà, tên là Hà Thừa Xuyên, tư chất cũng cực cao.
Trong số hơn trăm vị đệ tử Thượng Viện dưới trướng Bồ Lão, hắn cũng là người tài giỏi bậc nhất, rất hoạt bát và hay nói.
Chung Nhạc cùng hơn trăm vị đệ tử này cùng nhau leo lên Kiếm Môn Sơn.
Chỉ thấy thế núi càng lúc càng cao chót vót, mây lượn lờ bên người, như thể cả người đều dẫm trên mây.
Chung Nhạc lại nhìn xuống phía dưới, chỉ cảm thấy hoa mắt, dãy núi phía dưới cũng trở nên nhỏ bé rất nhiều, còn nhìn lại Thượng Viện thì chỉ lớn bằng lòng bàn tay.
Cũng không lâu lắm, thế núi không còn hiểm trở nữa, con đường càng lúc càng rộng rãi.
Đợi đến giữa sườn núi Kiếm Môn Sơn, nhưng thấy trong ngọn Kỳ Sơn này, Cung Khuyết Trùng Điệp, từng tòa Đại Điện to lớn giống như Linh Chi sinh trưởng trên cọc gỗ vậy!
Chung Nhạc từng hái qua Linh Chi trong núi.
Linh Chi sinh trưởng trên cọc gỗ, hướng ra phía ngoài sinh trưởng thành từng tầng chi quan hình sân khấu.
Mà những Đại Điện này của Kiếm Môn Sơn chính là được xây dựng trên từng đài tròn của các vách núi có hình dạng chi quan, phía dưới chính là vực sâu không đáy, mây mù lượn lờ.
Tân Hỏa thông qua hai tròng mắt của Chung Nhạc đánh giá bốn phía, cũng không khỏi liên tục cảm thán: “Luyện Khí Sĩ năm đó chế tạo nơi này, thực lực e rằng đã tiếp cận Thần Ma!”
Các đệ tử đi lên một đài chi quan hình tròn, chỉ thấy một vị Bạch Y Bạch Phát lão giả ngồi trước Đại Điện.
Bên cạnh lão có một sợi khóa sắt lớn bằng bắp đùi, buộc trên cây cột.
Ở một bên khác cũng có một vị Bạch Phát Bạch Y lão giả, trên cây cột bên cạnh cũng có một sợi dây xích.
Hai sợi khóa sắt liên kết vào một điểm khác trên không trung.
Chung Nhạc ngưng mắt nhìn lại, chỉ thấy trên không trung không có vật gì, nhưng hai sợi khóa sắt lại treo cao ở đó, phảng phất đang buộc chặt thứ gì.
Hà Thừa Xuyên tiến lên, khom người nói: “Hai vị Trưởng Lão, chúng ta tính toán tiến vào Ma Khư trừ ma lịch lãm, kính xin hai vị Trưởng Lão sắp xếp giúp đỡ.”
Một vị Bạch Y Bạch Phát lão giả trong số đó gật đầu, nói: “Các ngươi đứng trước gương đồng phía trước điện soi một cái.”
Mọi người rối rít đi tới trước gương đồng phía trước điện.
Gương đồng kia to lớn cực kỳ, cao tới bốn, năm trượng.
Chung Nhạc vô cùng tò mò.
Hà Thừa Xuyên ở một bên thấp giọng nói: “Chung sư đệ, mặt gương đồng này chính là một kiện Dị Bảo, là tinh phẩm trong Hồn Binh!
Chỉ cần soi một cái trước gương là có thể lưu lại bóng dáng trong kính.
Nếu đánh chết Ma Tộc trong Ma Khư, trong kính sẽ ghi lại số lượng Ma Tộc đã diệt cùng công lao.
Công lao càng nhiều, có thể đổi lấy phần thưởng Sư Môn lại càng nhiều!”
Chung Nhạc tiến lên trước gương soi một chút, chỉ thấy trong kính hiện ra hình ảnh của mình.
Trên hình ảnh của những người khác xuất hiện văn tự, ghi lại thời điểm tiến vào Ma Khư, số lượng ma đầu đã diệt và công lao, còn hắn thì vẫn trống rỗng.
Chung Nhạc không khỏi cảm khái trong lòng: “Đãi ngộ của Thượng Viện và Hạ Viện Kiếm Môn chính là không giống nhau.
Tu hành trong Hạ Viện khô khan, nhưng ở Thượng Viện liền nhiều màu nhiều sắc.”
Hai vị Bạch Y lão giả giơ tay lên, nắm lấy sợi khóa sắt buộc trên cột đá trước Đại Điện của mình, dùng sức khẽ động.
Chỉ nghe tiếng cửa mở kẽo kẹt truyền đến, theo sợi khóa sắt được kéo ra, một tòa Kiếm Môn chậm rãi xuất hiện trên không trung!
Tòa môn hộ kia tựa như một thanh kiếm bị tách đôi từ giữa ra mà thành.
Sợi khóa sắt chính là nối liền phía trên hai cánh cửa này.
Bởi vì toàn thân thanh kiếm vô sắc, cho nên trong lúc bình thường là không thể nhìn thấy tòa môn hộ này.
Giờ phút này, tòa Kiếm Môn này bị hai vị lão giả kéo ra, chỉ thấy trong môn hộ có tia sáng phát ra.
Trước môn hộ nhìn như trống rỗng, nhưng vừa bị tia sáng chiếu vào lập tức hiển lộ ra một bậc thang, từ trong Kiếm Môn trải ra, kéo dài đến trước sân khấu.
Từ trong Kiếm Môn tràn ra Ma Khí màu đen nhạt, bên trong truyền tới tiếng kêu rên quái dị, thảm thiết, khiến người ta không rét mà run.
Đình Lam Nguyệt cùng Hà Thừa Xuyên bước vào tòa Kiếm Môn này trước, tiếp theo đám người Chung Nhạc nối đuôi nhau đi vào, tiến vào trong Ma Khư.
Chung Nhạc ngẩng đầu quan sát xung quanh, chỉ thấy bầu trời Ma Khư âm u, Duyên Vân giăng đầy, tựa như mây cũng trầm trọng cực kỳ, khắp nơi đều lộ vẻ u tối tột độ.
Mà dãy núi nơi xa cũng lộ vẻ hiểm ác cực kỳ, giống như Khuyển Nha Giao Thác, Sâm Nghiêm Như Rừng.
Ma Khí màu đen nhạt hình thành nên những trận gió lớn, thổi bay đủ loại loạn thạch lớn nhỏ, nguy hiểm vô cùng.
“Có tiểu mẫu ngưu của Nhân Tộc!”
Đột nhiên, xa xa truyền tới tiếng cười quái dị.
Chỉ thấy xa xa một đám Ma Tộc đông nghịt đang điên cuồng chạy về phía này.
Rõ ràng là một bộ lạc Dị Ma Tộc đã phát hiện Chung Nhạc và các đệ tử Thượng Viện tiến vào Ma Khư!
Dị Ma Tộc chen chúc mà đến, Ngao ngao quái gọi: “Nam nhân giết chết, ướp gia vị phơi khô, về sau lại ăn!
Nữ nhân bắt lấy, dùng để tạp giao sinh sản, làm phình bụng sinh sôi nảy nở đời sau của tộc ta!”