Có thể đổi lại bất cứ lúc nào trong Cấu hình đọc
“Linh đan diệu dược? Đệ tử hàn môn như ta, có thể ăn no thì cũng không tệ rồi, nếu chỉ ăn linh đan diệu dược thì ta làm sao có thể cung cấp nổi?”
Chung Nhạc lắc đầu, nâng chiếc đèn đồng nhỏ, chuẩn bị trở về Kiếm Môn, đột nhiên hắn dừng bước rồi quay trở lại.
Tiểu đồng Tân Hỏa tò mò nhìn hắn.
Hắn từ trong sọt thuốc lấy ra cây cuốc hái thuốc, mất hơn nửa canh giờ để đào một cái hố.
Sau khi bái vài cái trước bộ hài cốt, hắn cẩn thận chuyển nó vào trong hố, lấp đất lại, rồi lại bái thêm vài cái nữa.
Xong xuôi, hắn mới đứng dậy, cầm chiếc đèn rời đi.
Tiểu đồng trong đèn, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng.
Lẳng lặng chờ hắn làm xong mọi việc, thấy Chung Nhạc treo đèn trước ngực, men theo vách đá leo lên, nó mới không nhịn được nói: “Ngươi đường đường là Thần tộc mà lại không biết bay, vẫn phải dùng hai chân để di chuyển, thật sự làm mất hết mặt mũi của Thần tộc!
Thần tộc thuần huyết trời sinh đã là thần thánh, chỉ cần cái đuôi khẽ động là có thể ngự khí phi hành.”
Chung Nhạc vừa trèo lên vách núi vừa cười nói: “Ta không phải Thần tộc, cũng không có cái đuôi, tự nhiên cũng sẽ không biết phi hành.”
Tiểu đồng Tân Hỏa từ trong đèn nhảy ra, trên quần áo hắn đi lại, sờ sờ xương đuôi của hắn rồi lắc đầu nói: “Ngươi cũng có cái đuôi, chỉ là không có mọc ra.
Lúc trước ta gặp được Phục Hy Thần tộc đều mọc ra một cái đuôi rắn, tại sao đuôi của ngươi lại không mọc ra?
Ngươi không tin? Vậy ngươi sờ thử ở giữa cái mông của mình, xem có phải là dấu vết của xương đuôi không?”
Chung Nhạc sờ ra phía sau lưng, quả nhiên sờ trúng xương đuôi của mình, trong lòng hơi run rẩy: “Chẳng lẽ Nhân tộc ta thật sự là hậu duệ của Phục Hy Thần tộc?
Điều này không có khả năng, Nhân tộc ta có thể nói là chủng tộc nhỏ yếu nhất, thấp kém nhất trong vạn tộc, làm sao lại có thể là hậu duệ của Hoàng tộc tôn quý nhất của Thần tộc?”
Hắn bình tĩnh lại, dùng sức trèo lên vách núi.
Nhờ có Tân Hỏa và chiếc đèn đồng này nên khói đen không cách nào xâm nhập.
Chung Nhạc rất nhanh liền leo tới đỉnh núi, nhìn quanh bốn phía, thấy cả trời đất đã bị khói đen bao phủ.
“Tân Hỏa, ngươi có thể nhìn thấy bên trong khói đen này rốt cuộc có cái gì không?”
“Ngươi đường đường là Thần tộc mà lại không biết dùng thần nhãn của mình để nhìn...
Đúng rồi, thần nhãn của ngươi cũng đã thoái hóa rồi.
Ngươi sờ mi tâm của mình, có phải hơi lõm xuống một chút không?
Đó chính là con mắt thứ ba của Phục Hy Thần tộc, cũng là vị trí của thần nhãn.”
Chung Nhạc sờ lên mi tâm, quả nhiên sờ trúng một chỗ hơi lõm xuống, trong lòng lại càng thêm nghi ngờ, thầm nghĩ: “Toại Hoàng trong Hỏa Kỷ Cung Toại Hoàng Quan Tưởng Đồ cũng mọc ra con mắt thứ ba, chẳng lẽ Nhân tộc chúng ta cũng có con mắt thứ ba?”
Ánh sáng chiếc đèn đồng rách nát kia dần dần sáng lên, chiếu rọi càng ngày càng xa.
Tuy khói đen nồng nặc vô cùng nhưng ánh sáng này như có thể xuyên thấu hết thảy âm u.
Chung Nhạc thuận theo ánh đèn nhìn quanh bốn phía, trong lòng không khỏi kinh hãi.
Chỉ thấy một bàn chân khổng lồ từ trên trời giáng xuống, dẫm vào thâm cốc.
Bàn chân này không có máu thịt, chỉ còn lại xương cốt trắng hếu, lớn đến khoảng ba trăm ba mươi mét vuông!
Hắn ngẩng đầu nhìn lên thì thấy trong khói đen trước mặt hắn đang đứng một Bạch Cốt Cự Nhân, trên người khoác khôi giáp rách rưới, trên khôi giáp phủ kín những miếng đồng xanh đã rỉ sét, cũ nát không chịu nổi, tựa như đã trải qua sự ăn mòn của ngàn vạn năm tháng.
Trên xương cốt của Bạch Cốt Cự Nhân hiện đầy các hoa văn đẹp đẽ, giống như đồ án Đồ Đằng trải rộng khắp xương cốt.
Nó sải hai chân bước thẳng về phía trước, sau lưng kéo theo một cái đuôi thật dài, lắc lư qua lại, cũng không biết là chủng tộc gì!
Đột nhiên, một lá cờ rách rưới lặng lẽ lướt ngang qua trước mặt Chung Nhạc, lơ lửng giữa không trung.
Lại có từng bàn chân xương cốt khổng lồ từ trên trời giáng xuống, lặng lẽ bước đi trong khói đen, chỉ riêng mu bàn chân của những cái chân này cũng đã lớn hơn Chung Nhạc rất nhiều!
Cũng có không ít Bạch Cốt Cự Nhân từ dưới đất bay lên, nhập vào trong đại quân bạch cốt, mà mặt đất lại không hề bị tổn hại.
Những Bạch Cốt Cự Nhân này, trên xương cốt đều trải rộng hoa văn Đồ Đằng, trải qua năm tháng dài đằng đẵng vẫn không hề phai mờ.
Chúng tựa như không có hình thể chân chính, gặp núi thì xuyên núi, gặp nước thì đạp nước mà đi, đi theo phía sau lá cờ giữa không trung.
Chỉ khi gặp được sinh linh còn sống, chúng mới hút đi toàn bộ máu thịt của đối phương!
Lại có cự thú xuất hiện, trên người còn treo máu thịt đã thối rữa, trong đầu lâu lập lòe Quỷ Hỏa.
Bạch Cốt Cự Nhân nhảy lên người cự thú, có vài Cự Nhân trên người còn dính máu thịt của các sinh linh, máu thịt vẫn đang ngọ nguậy, rất là quỷ dị.
Mà ở chỗ xa hơn, cũng có từng lá cờ rách rưới đang bay múa giữa không trung, lại xuất hiện càng nhiều Cự Nhân và Cự Thú.
Chỉ là khoảng cách quá xa nên Chung Nhạc không nhìn rõ được, chỉ có thể nhìn thấy nhiều đóa Quỷ Hỏa âm trầm đang chuyển động, đó chính là ánh mắt của những Cự Nhân và Cự Thú!
Xung quanh Kiếm Môn Sơn vốn cây cối um tùm, núi non xanh biếc.
Vậy mà giờ phút này giống như biến thành Ma Vực, có Quỷ Mị hoành hành.
“Những thứ này là Ma Hồn, là oán khí của Thần Ma sau khi chết ngưng tụ mà không tiêu tan, hình thành Ma Hồn!”
“Oán khí lại mạnh đến vậy, nơi này nhất định đã từng xảy ra chuyện gì rất kinh thiên động địa, khiến oán khí của những kẻ này không thể tiêu tan.
Hơn nữa, Ma Hồn của những Thần Ma đã chết rốt cuộc đang tìm kiếm thứ gì?
Chúng đã chết rồi vẫn còn muốn tìm kiếm, nhất định là bảo vật gì đó rất bất phàm!”
Chung Nhạc giật mình nói: “Chúng đều là Thần tộc!”
“Có Thần tộc cũng có Ma tộc, nhưng đa số đều là Thần tộc cấp thấp.
Chỉ có các chủng tộc như Phục Hy, Nữ Oa, Hoa Tư, Yểm Tư... chín đại tộc mới thật sự là Hoàng Giả trong Thần tộc, huyết thống mới là cao quý nhất.
Trong cơ thể ngươi có huyết mạch Phục Hy Thần tộc, chỉ tiếc là quá mỏng manh, thua xa những Thần Ma đã chết này, không thích hợp để truyền thừa Tân Hỏa, nếu không ngươi chính là truyền nhân đời này của Tân Hỏa rồi.”
Chung Nhạc nhận rõ phương hướng rồi đi về phía Kiếm Môn Sơn.
Khi hắn rời khỏi Tụ Vân Sơn, Ma Hồn trong khói đen đã tản đi, chờ thêm nửa ngày nữa, khói đen cũng biến mất không dấu vết.
Ma Hồn và khói đen tản đi, tiểu đồng Tân Hỏa trong đèn không có tiếng động.
Mấy ngày nay nhờ có tiểu sinh linh kỳ lạ này bầu bạn nên Chung Nhạc không cảm thấy cô đơn.
Giờ đây tiểu đồng Tân Hỏa đột nhiên im bặt, hắn lại cảm thấy có chút không quen.
Hắn nhấc chụp đèn lên nhìn vào, thì thấy tiểu đồng Tân Hỏa trên bấc đèn đã biến mất, chỉ còn lại ngọn lửa nhỏ bằng đầu ngón tay.
“Tân Hỏa, ngươi còn ở đó không?” Chung Nhạc quơ quơ chiếc đèn hỏi.
“Đừng làm phiền ta.”
Ngọn lửa lắc lư, mơ hồ lộ ra cái đầu to bằng ngón tay của Tân Hỏa, nó vừa ngáp vừa nói: “Mấy ngày nay ta đốt đèn để chống lại khói đen, hơi mệt mỏi nên cần phải nghỉ ngơi.
Ta phải nhanh chóng tìm được truyền nhân cho Tân Hỏa rồi nương nhờ vào linh hồn của hắn, nếu không ta cũng không kiên trì được vài năm nữa sẽ dập tắt mất.
Ta đã ngủ quá lâu, không mạnh bằng trước kia...”
Nó lại mơ màng ngủ tiếp.
Chung Nhạc suy nghĩ một lát, đem chiếc đèn đặt vào trong sọt thuốc, dùng dược liệu che lại, rồi mới trở về Kiếm Môn.
“Đãi ngộ của đệ tử Ngoại Môn khi đã luyện thành Hồn Phách Xuất Khiếu và chưa luyện thành Hồn Phách Xuất Khiếu là hoàn toàn khác nhau.
Luyện thành Hồn Phách Xuất Khiếu chẳng những được ở lại Thượng Viện, mỗi tháng có thể nhận được mười viên Vũ Linh Đan, còn được truyền thụ công pháp cao thâm hơn!
Ta không bằng trước tiên đi Bích Không Đường Ngoại Môn, thông qua kiểm tra để tăng đãi ngộ của mình lên đã!”
Chung Nhạc đi thẳng đến Bích Không Đường.
Một tháng mới tổ chức kiểm tra Hồn Phách Xuất Khiếu một lần, nay vừa đúng thời gian khảo hạch, nếu bỏ lỡ thì chỉ có thể đợi đến tháng sau rồi.
Đệ tử Ngoại Môn có rất nhiều, khoảng hơn năm vạn người, nên Chung Nhạc biến mất hơn ba ngày cũng không khiến Kiếm Môn chú ý.
Giống như hắn chỉ là một tiểu nhân vật xuất thân từ bộ lạc nhỏ Chung Sơn Thị, cho dù chết ở bên ngoài thì chỉ sợ cũng chẳng ai quan tâm đến.
“Lúc kiểm tra Hồn Phách Xuất Khiếu thì không thể dùng Hỏa Kỷ Cung Toại Hoàng Quan Tưởng Đồ mà Tân Hỏa dạy ta được, chỉ có thể dùng Xuất Khiếu Quan Tưởng Pháp của Kiếm Môn, chẳng biết dùng pháp môn này có thể xuất khiếu hay không nữa?”
Chung Nhạc có chút lo lắng, vì Kiếm Môn cực kỳ coi trọng truyền thừa.
Nếu mình bị phát hiện tu luyện không phải công pháp của Kiếm Môn, bị đuổi ra khỏi Kiếm Môn là chuyện nhỏ, lỡ vì vậy mà mất mạng thì tổn thất lớn.
Đến Bích Không Đường, thì thấy trong Bích Không Đường có hơn trăm đệ tử Ngoại Môn đang tụ tập chờ đợi kiểm tra, có vài đệ tử trong tay còn cầm Đồ Đằng Thần Trụ, trên đó có hoa văn được vẽ từ máu của Dị Thú.
Đồ Đằng Trụ là thần trụ mà các bộ lạc Nhân tộc trong Đại Hoang dùng để tế tự, có nhiều tác dụng thần kỳ.
Dùng để tẩm bổ hồn phách rất hiệu quả, để tu luyện hay quan tưởng lại càng làm chơi ăn thật.
Có tư cách cầm Đồ Đằng Thần Trụ trong tay đều là nhân vật quan trọng ở trong bộ lạc.
Chỉ có Luyện Khí Sĩ mới có thể luyện chế Đồ Đằng Thần Trụ, nên thứ này chỉ những bộ lạc có Luyện Khí Sĩ mới có được.
Mà Linh của Luyện Khí Sĩ cũng là một loại Đồ Đằng, tên là Đồ Linh, ý chính là linh của Đồ Đằng.
Linh cùng Đồ Đằng trong đó có quan hệ mật thiết.
Có bộ lạc bởi vì Đồ Linh của Luyện Khí Sĩ là một con Huyền Quy, vì vậy cả bộ lạc liền lấy Huyền Quy làm Đồ Đằng.
Mà bộ lạc tế tự Huyền Quy cũng ở một mức độ nào đó tăng tu vi cho vị Luyện Khí Sĩ kia.
Về phần bộ lạc không có Luyện Khí Sĩ đương nhiên sẽ không có Đồ Đằng Thần Trụ.
Chung Nhạc xuất thân từ Chung Sơn Bộ Lạc càng là bộ lạc nhỏ nhất, tất nhiên cũng sẽ không có loại bảo vật này.
Chung Nhạc mới vừa tới Bích Không Đường thì đột nhiên nghe thấy tiếng xôn xao truyền đến, đám người bắt đầu xao động: “Chết người rồi!”
“Có người bị đánh chết trong lúc kiểm tra, hồn phi phách tán ngay tại chỗ!”
Chung Nhạc giật mình, thì thấy từ trong Bích Không Đường có hai nam tử mặc áo trắng đang mang thi thể của một thiếu niên đi ra, chính là tên đệ tử đã chết trong buổi kiểm tra.
Cảnh tượng này lại khiến rất nhiều đệ tử Ngoại Môn trong lòng thấp thỏm.
Kiểm tra Hồn Phách Xuất Khiếu cực kỳ khắt khe.
Chỉ riêng Hồn Phách Xuất Khiếu vẫn chưa đủ để thông qua, còn phải kiểm tra cường độ hồn phách, ý thức chiến đấu, trong đó có rất nhiều hiểm nguy, chỉ cần không cẩn thận là sẽ bị thương!
Thậm chí, xảy ra tai nạn chết người cũng là chuyện bình thường.
Bên ngoài Bích Không Đường, những đệ tử Ngoại Môn đến đây khảo hạch đều cảm thấy bất an trong lòng.
Bọn họ đều từng nghe nói lúc kiểm tra ở Bích Không Đường có thể xảy ra tai nạn.
Nhưng nghe nói khác với tận mắt nhìn thấy, đả kích đối với tâm linh của họ càng mạnh hơn, khiến rất nhiều người trong lòng đều e dè, đã có ý muốn rút lui.
Chung Nhạc cất bước đi thẳng về phía trước, nghĩ thầm: “Đạo tu hành, cốt ở sự mạnh mẽ tiến tới, nếu trong lòng đã thất bại thì hết thảy đều thất bại, còn nói gì đến tu hành?”
Trước Bích Không Đường, Bạch y lão giả quản lý đường này mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, như không nhìn thấy Chung Nhạc tới, lạnh nhạt hỏi: “Đến từ thị tộc nào?”
“Chung Sơn Bộ Lạc, Chung Sơn Thị, Chung Nhạc!” Bạch y lão giả ngẩng đầu, quan sát Chung Nhạc một lát: “Vào đi thôi.
Kế tiếp! Đến từ thị tộc nào?”
“Vị Thủy Bộ Lạc, Thủy Đồ Thị, Thủy Thanh Nghiên!”
Chung Nhạc đi vào trong Bích Không Đường, đột nhiên nghe thấy từ phía sau truyền đến một giọng nói êm tai dễ nghe: “Chung Nhạc?
Chung Sơn Thị Nhạc ca ca? Thật sự là ngươi?
Mấy ngày không gặp sao ngươi lại gầy đến thế này?”
Chung Nhạc quay đầu nhìn lại, thì thấy một thiếu nữ cũng đi vào Bích Không Đường.
Cô gái này cũng mới mười ba, mười bốn tuổi, mặt đẹp da trắng, đầu đội nón làm từ lông cừu trắng, cả người tỏa ra một mùi thơm dịu nhẹ, lưng còn cõng một Đồ Đằng Thần Trụ xinh xắn, tung tăng như chim sẻ đi tới bên cạnh hắn, nói: “Quả nhiên là ngươi, mấy hôm trước ta tìm ngươi không thấy, làm ta sợ chết khiếp!
Sao ngươi lại gầy đến vậy? Vừa rồi ta suýt nữa không nhận ra ngươi...”