Có thể đổi lại bất cứ lúc nào trong Cấu hình đọc
Chung Hoàng Thần lòng khẽ run, vội hỏi: “Phụ thân có thể không tới Đạo Giới không?”
Chung Nhạc cười lớn: “Đời này vi phụ từng sợ, từng thua, từng xấu xa, nhưng chưa từng từ bỏ.
Đạo Giới muốn giết ta, chỉ mấy ngày nữa là sẽ phá vỡ Hỗn Độn Chung, lẽ nào trẫm lại bị nó giết?
Cục diện này là cục diện nguy hiểm của riêng ta.
Luân hồi này là luân hồi của riêng ta, ta không muốn kéo các ngươi vào theo!”
Chung Nhạc ngẩng lên nhìn Đạo Giới trên cao, Đạo Giới môn vẫn mở, đạo quang vẫn không ngừng chiếu xuống.
Hắn ung dung nói: “Ta phải đích thân đi giải trừ luân hồi này của ta!”
Chung Hoàng Thần nghiến răng: “Phụ thân yên tâm, con đợi mười năm.
Sau mười năm nếu phụ thân không trở lại, con sẽ đi giải trừ phong ấn Tổ Tinh!”
Chung Nhạc cười, vẫy tay bảo hắn lui xuống.
Chung Hoàng Thần cúi người nói: “Phụ thân, còn chuyện này nữa.
Trong chiến loạn, Hoài Ngọc tha cho Phong Vô Kỵ, phế tu vi của hắn.
Thiên Ý Đại Não cũng đã trừ bỏ, sau đó thả hắn đi.
Những năm nay con truy tìm tung tích Phong Vô Kỵ nhưng không tìm được hắn.
Hắn ta…”
Chung Nhạc sững người, trong lòng hiểu ra, cười nói: “Phong Vô Kỵ tuy không cam tâm nhưng hắn đã khó thành đại sự, con không cần phải bận tâm tới hắn.
Hắn tự có kết cục của hắn.”
Chung Hoàng Thần yên tâm lui xuống.
“Sư đệ, ngươi thoái vị, từ bỏ vị trí Thiên Đế, vẫn quyết định vào Đạo Giới sao?” Phong Hiếu Trung tiến đến bên cạnh hắn, ngẩng lên nhìn Đạo Giới, nói: “Ta tuy cảm thấy ngươi vào Đạo Giới chắc chắn sẽ chết, nhưng lại cảm phục đạo tâm của ngươi, cảm nhận được sự tự tin tất thắng của ngươi, cũng cảm phục dũng khí, dũng lực dám tìm kiếm Đại Đạo, vì thế ta không ngăn cản ngươi.”
Chung Nhạc mỉm cười: “Đạo tâm của ta không ổn định bằng sư huynh.
Chỉ cần sư huynh khuyên một chút, chưa biết chừng ta sẽ hồi tâm chuyển ý.”
Phong Hiếu Trung lắc đầu: “Ta sẽ không khuyên đạo hữu từ bỏ tâm cầu Đạo.”
Chung Nhạc cười lớn, rót rượu cho hắn, giơ chén về hướng Đạo Giới rồi uống cạn, hào khí ngất trời: “Sư huynh, chúng ta gặp lại trong Đạo Giới!”
Phong Hiếu Trung cũng uống cạn, ném chén đi: “Gặp lại trong Đạo Giới!”
Thân ảnh hắn biến mất trong Đạo Giới môn.
Chung Nhạc trầm mặc, Thất Khiếu Chung Nhạc tiến lại: “Tới lúc rồi, tám chiếc Hỗn Độn Chung sắp tan rồi.”
“Ta muốn từ biệt thê tử.” Chung Nhạc bình tĩnh nói.
Thất Khiếu Chung Nhạc gật đầu.
Chung Nhạc đi gặp Âm Phiền Huyên, Khâu Cấm Nhi, Kim Hà Hề, Quân Tư Tà, Hoa Sảnh Mân, Y Uyển Quân, Thạch Âm Cơ...
Cuối cùng, hắn gặp Tư Mệnh nương nương.
Những nữ tử yêu hắn và được hắn yêu này, đời này có được một trong số họ đã là may mắn lớn lao, nhưng hắn thì có được tất cả.
Hắn mong muốn mãi mãi có được họ, nhưng Đạo Giới lại là trở ngại của hắn.
Một lúc lâu sau, hắn nói: “Ta nên đi rồi.”
Chung Nhạc từ biệt họ, gặp Thất Khiếu Chung Nhạc: “Ta không chắc chắn.”
Thất Khiếu Chung Nhạc gật đầu: “Ta có cách có thể tránh được đạo quang Đạo Giới.
Ta đã mở tám Đại Bí Cảnh trong Hỗn Độn, diễn hóa thành vũ trụ.
Ngươi theo ta, có lẽ đạo quang Đạo Giới không thể tới đó được.
Ta sẽ không theo ngươi tới Đạo Giới, ta sẽ tới thế giới của ta.”
Chung Nhạc cười: “Đây chính là điểm khác giữa ta và ngươi.
Cuộc luân hồi này, hãy để ta phá vỡ nó!”
Thất Khiếu Chung Nhạc nhíu mày: “Sau khi ngươi phá vỡ nó rồi, liên hệ giữa chúng ta sẽ đứt.”
Chung Nhạc đột nhiên nghiêm nghị nói: “Ta muốn ngươi hứa với ta vài chuyện.”
Thất Khiếu Chung Nhạc nghiêm túc nói: “Cứ nói!”
“Ta biết ngươi dẫn dắt rất nhiều linh hồn vào Hỗn Độn, những Anh Linh chiến sĩ trong trận đại chiến này quá nửa đều ở chỗ ngươi.
Ngươi định mở một vũ trụ khác trong Hỗn Độn, chỉ là sinh linh không có lịch luyện, không có kẻ địch thì sẽ tự diệt vong.” Chung Nhạc từ tốn nói: “Sinh linh trong hai vũ trụ, đều cần có kẻ địch để Đạo Pháp Thần Thông tiếp tục tiến bộ, không ngừng vượt qua cổ đại.
Vì thế ta nghĩ rằng…”
Thất Khiếu Chung Nhạc tiếp lời: “Hai vũ trụ sớm muộn cũng sẽ gặp nhau, chỉ cần có tiếp xúc thì sẽ có tranh đấu.
Họ sẽ không thiếu cơ hội rèn luyện!”
Chung Nhạc cười: “Càn Đô còn sống không?
Tướng Vương còn sống không? Còn cả Không Động, Vân Mộng, họ còn sống chỗ ngươi không?”
Thất Khiếu Chung Nhạc nói: “Ngươi theo ta tới đó tự nhiên sẽ biết thôi.”
“Ta không đi đâu.” Chung Nhạc tiến về Đạo Giới, cười lớn: “Cả đời này ta đã gặp vô số khó khăn, vô vàn hiểm nguy, từ trước đến nay chưa từng rút lui.
Rút lui thì ta còn là Phục Hy, còn là Chiến Thần không?
Một việc nữa ta muốn yêu cầu ngươi chính là nếu trong mười năm ta không trở về thì ngươi thay ta tới gặp Chung Hoàng Thần.
Nó không phân biệt được ta với ngươi, để lại cho nó chút hy vọng.”