Có thể đổi lại bất cứ lúc nào trong Cấu hình đọc
Đạo quang từ trên trời chiếu xuống, còn chưa tới bên cạnh Chung Nhạc thì bị một chiếc Hỗn Độn Chung chụp lấy.
Đạo quang khiến chiếc chuông vang lên không ngớt nhưng không thể phá vỡ được nó.
Tám chiếc chuông mà Thất Khiếu Chung Nhạc luyện chế này được luyện từ bảo vật trong Hỗn Độn, không nằm trong đại đạo của vũ trụ này.
Đạo quang của Đạo Giới cho dù có uy lực vô song cũng chỉ tác động được đến thiên địa đại đạo trong vũ trụ.
Hỗn Độn Chung không nằm trong số đó, đạo quang Đạo Giới đương nhiên sẽ không thể phá được Hỗn Độn Chung.
Cánh cổng Đạo Giới, đạo quang biến thành dòng lũ rực rỡ chiếu xuống từ đó, cảnh tượng vô cùng hoàn mỹ, nhưng sự hiểm ác cũng khó lòng lường được.
Chỉ cần một luồng đạo quang đã đủ sức đoạt mạng Chung Nhạc, huống hồ giờ đây đạo quang lại cuồn cuộn đổ xuống.
Chung Nhạc nói với Thất Khiếu Chung Nhạc:
- Ngươi có thể kiên trì bao lâu?
Thất Khiếu Chung Nhạc đáp:
- Vẫn còn được một khoảng thời gian nữa, ngươi còn rất nhiều việc phải xử lý đúng không?
Ta có thể chống đỡ giúp, cho ngươi ung dung xử lý hết mọi chuyện.
Chung Nhạc khẽ gật đầu.
Thiên Đình, các tộc hân hoan chúc mừng đại thắng lợi chưa từng có.
Khởi Nguyên Đạo Thần, Tứ Diện Thần, Hắc Bạch Nhị Đế, Thiên, Luân Hồi Thánh Vương, những kẻ cường đại này đều đã tan thành mây khói, không còn tồn tại nữa.
Hách Liên Khuê Ngọc tạo phản, lúc này cũng đã bị trừng phạt, cuộc chiến cuối cùng cũng kết thúc với phần thắng nghiêng về họ.
Vài ngày sau, lễ chúc mừng kết thúc, Chung Nhạc ở trên triều đường, triệu tập quần thần để định thưởng phạt.
Đông đảo thần tộc lập được chiến công hiển hách trong loạn chiến này, đều được phong thưởng.
Còn các chủng tộc phản loạn thì bị đánh dấu là tội tộc, đày tới biên cương Cổ Vũ trụ.
Các Đại Đế của tội tộc cũng bị trừng phạt tùy theo mức độ tội trạng, có người bị áp giải lên Trảm Đế Đài, có người bị trấn áp trong Thiên Lao, có người thì bị lưu đày tới biên thùy Vũ trụ.
Thiên Thừa tướng Vân Quyển Thư dâng tấu:
- Hách Tư thị tội nghiệt chồng chất, là kẻ cầm đầu cuộc phản loạn này, đáng bị diệt tộc.
Bệ hạ nhân từ để chúng giữ lại phần lớn thực lực, nhưng thần sợ chúng không những không biết ơn mà còn ôm hận, sớm muộn cũng sẽ lại tạo phản!
Theo ý thần, nên dùng Luân Hồi để diệt tuyệt dòng họ này!
Tư Mệnh Nương Nương chưởng quản Vãng Sinh Chi Lộ, chắc chắn sẽ diệt sạch Hách Tư thị trong chưa đầy vạn năm!
Chung Nhạc không chấp thuận:
- Trẫm biết bọn chúng sau này chắc chắn sẽ tạo phản, nhưng không thể không giữ lại.
Vân Quyển Thư không hiểu.
Chung Nhạc nói:
- Phục Hy thị và Nhân tộc cần kẻ địch mới có thể tồn tại ở thế gian này.
Nếu không có kẻ địch, thứ sẽ diệt tuyệt Phục Hy thị và Nhân tộc lại chính là bản thân Phục Hy thị và Nhân tộc.
Vân Quyển Thư chỉ đành thôi.
Trận chiến này thương vong vô cùng thảm khốc, Đại Đế của các tộc chết đến hơn năm nghìn bốn trăm vị, các đời Thiên Hoàng Địa Hoàng chuyển thế gần một nửa đã chết, những vị Đại Đế thời kỳ Hỏa Kỷ, Địa Kỷ cũng thương vong quá nửa!
Ngoài ra, Cửu Hoàng thị của Thiên Đế gia, con của Âm Cơ Nương Nương Không Đồng thị tử trận, con trai Nữ Oa Nương Nương Vân Mộng thị tử trận khi sáu mươi tư tòa thành bị hủy diệt.
Bảy vị Thái tử Công chúa khác cũng bị trọng thương.
Số Đế tử Công chúa tử trận trong trận chiến này cũng nhiều vô kể, còn số Phục Hy thị và Nhân tộc tử vong lại càng không sao kể xiết.
Trận phản loạn này các giới đều bị phá tan tành, ba nghìn Lục Đạo Giới tan thành tro bụi, vô số sinh linh tử vong, ngay cả khu vực luân hồi thứ bảy cũng bị tổn thất nặng nề.
Chung Nhạc triệu tập chư Đế, luyện lại ba nghìn Lục Đạo Giới.
Trên phế tích Lục Đạo Giới, ba nghìn vị Đại Đế thi triển Lục Đạo Luân, vô số Thần Ma trợ lực, tạo vật, tạo tinh tú, tạo ra tinh hà xán lạn.
Ba mươi năm sau, Lục Đạo Giới được tạo ra, Chung Nhạc tế Tiên Thiên Quả Thụ, biến nó thành nòng cốt của ba nghìn Lục Đạo Giới.
Ba nghìn Lục Đạo Giới lần này được tái tạo hùng vĩ và rộng lớn hơn trước, tài nguyên cũng dồi dào phi phàm.
Ba nghìn vị Đại Đế dẫn bộ tướng dưới trướng trấn thủ các Lục Đạo Giới của mình, bồi dưỡng sinh linh Hậu Thiên, thống trị thế giới mới vẫn còn hoang tàn này.
Chung Nhạc mời Đại Toại và hai mươi vị Thánh Đế, dâng lên Bỉ Ngạn Hoa, Đại Toại và hai mươi Thánh Đế chìm vào giấc ngủ trong hoa, mộng khai Hư Không Giới.
Hư Không Giới hoa lệ tái hiện trên thế gian, giúp những linh hồn thọ nguyên đã cạn có nơi gửi gắm.
Đại Toại và hai mươi vị Thánh Đế biến mất khỏi thế gian, chỉ khi vào trong Hư Không Giới thì mới gặp được họ, nhưng cho dù có gặp thì họ cũng chưa chắc sẽ tỉnh lại.
Các vị Đại Đế thượng cổ như Tạo Hóa Đại Đế xin Thái Hoàng cho họ buông bỏ tính mạng kiếp này, vào trong Hư Không Giới.
Chung Nhạc nói:
- Chư vị Đạo hữu tuy có công nhưng công lao chưa tới mức được vào Hư Không Giới, chư vị buộc phải làm một việc.
Tám trăm vị Đại Đế thượng cổ nhất tề chấp thuận, liền tới các nơi trong vũ trụ tái luyện tinh tú tinh vực đã bị phá tan, tạo phúc cho các tộc.
Năm mươi năm sau, các Đại Đế như Tạo Hóa Đại Đế đã phục hồi các nơi trên vũ trụ, chúng sinh cảm kích, ngày đêm dựng tượng thờ phụng họ.
- Thì ra mục đích của Thái Hoàng là để chúng ta tạo phúc chúng sinh.
Chúng sinh cảm kích mới tế tự chúng ta, để chúng ta có khả năng trở thành Tế Tự Tiên Thiên Thần.
Tạo Hóa Đại Đế cảm khái:
- Nếu không có việc thiện này, cho dù chúng ta có vào Hư Không Giới thì cũng không có sinh linh tế tự chúng ta.
Linh hồn chúng ta vẫn sẽ dần dần tiêu vong.
Tám trăm vị Đại Đế hiểu ra, tự động binh giải, đại đạo và nhục thân tan biến, biến thành tám trăm tòa đại lục và nhật nguyệt tinh tú tạo phúc chúng sinh.
Hư Không Giới mở ra, thần quang tựa cây cầu lớn dẫn linh hồn của tám trăm vị Đại Đế thượng cổ vào.
Trong thời gian này cũng phát sinh vài chuyện không lớn không nhỏ, Minh Di Đế dưới trướng Phong Đạo Tôn tìm thấy tung tích Thao Quang Tiên Sinh, tàn dư của triều đại trước.
Hai vị Đại Đế thượng cổ còn lại đại chiến, hai người họ đều là cấp Thần Vương thượng cổ, chiến lực phi phàm, kinh động Thiên Đình.
Chung Nhạc lệnh cho Chung Hoàng Thần đi trấn áp.
Chung Hoàng Thần sau khi tới chiến trường thì thấy Thao Quang Tiên Sinh và Minh Di Đế thọ nguyên đều đã cạn.