Có thể đổi lại bất cứ lúc nào trong Cấu hình đọc
Đây là một loại pháp thuật phụ trợ cấp thấp thường dùng, ngoài việc ngăn cách âm thanh truyền ra ngoài thì hầu như không có tác dụng phòng ngự gì.
Triệu Địa lại rót cho nàng một chén, lắc đầu nói:
- Ta không đoán ra được.
Thật ra trong lòng hắn đang nghĩ: "Còn có thể là gì nữa, nếu không phải quần áo đẹp thì cũng là phấn son nước hoa thôi."
- Hắc hắc, muội cũng biết huynh không đoán nổi mà.
Huynh xem, đây là cái gì!
Giản Hinh Nhi đắc ý rút từ trong ngực ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, đưa cho Triệu Địa.
- Đây là...
Triệu Địa mở hộp ra, bên trong là bảy tám viên đan hoàn màu tím giống hệt nhau, to khoảng một tấc.
Đây là một loại đan dược hắn chưa từng thấy, hơn nữa dựa vào linh lực tỏa ra từ chúng, có vẻ đây là thứ phẩm.
Hắn cầm một viên đưa lên mũi ngửi, chỉ thấy mùi thơm đặc biệt dễ chịu, nhưng vẫn không nhận ra là loại đan gì.
- Ta không nhận ra, rốt cuộc là linh đan diệu dược gì mà khiến muội cao hứng thế?
Triệu Địa chịu thua.
Hắn đã xem qua không ít điển tịch về đan dược nhưng vẫn không nhận ra, chẳng lẽ đây là một loại cực kỳ hiếm có?
- Nói cho huynh biết nhé, đây chính là Trú Nhan Đan.
Dùng một viên là có thể vĩnh viễn thanh xuân, dung nhan không già.
Giản Hinh Nhi hưng phấn nói, nhưng giọng nàng chợt trầm xuống:
- Đáng tiếc mấy viên này đều là thứ phẩm, sợ rằng hiệu quả rất nhỏ.
Trú Nhan Đan chân chính chỉ có mấy viên thôi, đều bị mấy vị nữ sư thúc Trúc Cơ kỳ bỏ ra chín trăm linh thạch mua hết rồi.
Thứ phẩm này cũng bán giá ba linh thạch một viên, không biết bao nhiêu sư tỷ sư muội tranh nhau mua.
Mấy viên của muội gần như là nửa mua nửa cướp mới lấy được.
- Thứ phẩm mà cũng ba linh thạch một viên?
Đắt thế chắc hẳn là đồ tốt! Cho ta mấy viên đi.
Nói xong, không đợi Giản Hinh Nhi đồng ý, Triệu Địa lập tức lấy hai ba viên trong hộp bỏ vào túi trữ vật của mình.
- Huynh là nam nhi đường đường, muốn vĩnh viễn thanh xuân để làm gì chứ?
Giản Hinh Nhi chu môi, nguýt Triệu Địa một cái thật dài, khiến hắn càng thấy nàng đáng yêu vô cùng.
Triệu Địa cười khúc khích, không đáp lại mà hỏi thăm tình hình tu luyện gần đây của nàng.
Vẻ hưng phấn trên mặt Giản Hinh Nhi lập tức biến mất.
Nàng thu hồi hộp gỗ, chậm rãi nói:
- Vẫn như cũ thôi.
Ngày ngày muội tu luyện trong dược viên của Tôn sư bá, nơi đó linh khí coi như rất đầy đủ, nhưng tiến triển vẫn rất bình thường.
Muội không nắm chắc có thể đạt tới Luyện Khí kỳ tầng mười hai trước kỳ Trúc Cơ tỷ thí hai năm sau.
Chỉ sợ cuộc tỷ thí ấy sẽ vô cùng chật vật.
Triệu Địa hiểu ý Giản Hinh Nhi.
Những tu sĩ không có tông môn hay gia tộc hậu thuẫn mạnh mẽ như hắn và nàng, dù đạt Luyện Khí tầng mười một, thực lực trong số đông đệ tử ngoại môn cũng chỉ ở mức trung bình.
Hơn nữa, Giản Hinh Nhi lại không có nhiều kinh nghiệm thực chiến, pháp khí trong tay cũng chỉ là trung phẩm pháp khí mà thôi.
Muốn vượt lên giữa đám đông như vậy trong kỳ Trúc Cơ tỷ thí, cơ hội thật sự không lớn.
Tham gia Trúc Cơ tỷ thí yêu cầu tu vi ít nhất đạt Luyện Khí kỳ tầng mười, đồng thời tuổi tác không vượt quá bốn mươi.
Bởi sau bốn mươi tuổi, xác suất Trúc Cơ thành công rất thấp, dù có may mắn thành công thì cả đời cũng khó vượt qua Trúc Cơ sơ kỳ, tu vi rất khó tiến thêm.
Độ tuổi Trúc Cơ lý tưởng nhất là dưới ba mươi, những tu sĩ Trúc Cơ trong giai đoạn này mới có hy vọng tiến xa hơn.
Trong gần hai nghìn đệ tử ngoại môn tham gia tỷ thí, chỉ riêng số đạt Luyện Khí kỳ tầng mười ba và tầng mười hai đã lên tới vài trăm, phần còn lại đa số cũng là Luyện Khí tầng mười một.
Muốn giành lấy một trong mấy chục suất Trúc Cơ từ gần hai nghìn người này, vốn dĩ là chuyện cực kỳ khó khăn.
Hoặc là tu vi cao, pháp lực hùng hậu hơn người; hoặc là ỷ vào pháp khí mạnh, áp đảo đối thủ.
Trong điều kiện bình thường, phải hội đủ cả hai yếu tố này thì tỷ lệ thắng ở Trúc Cơ tỷ thí mới cao hơn một chút.
Mà rõ ràng cả hai điều kiện ấy, Giản Hinh Nhi đều còn thiếu khá xa.
Vì vậy, nàng thật sự không có lòng tin với kỳ Trúc Cơ tỷ thí hai năm sau, giọng nói uể oải như đang đi đưa đám.
Triệu Địa vẫn khích lệ nàng vài câu, bảo nàng cứ chuyên tâm tu luyện.
Chuyện pháp khí tạm thời chưa cần nghĩ tới, pháp khí mạnh ai cũng muốn, nhưng thứ này chỉ có thể gặp chứ không thể cầu, dù hao tổn bao nhiêu tâm tư cũng khó mà có được.
Chi bằng tập trung tu luyện, nếu có thể đột phá lên Luyện Khí kỳ tầng mười hai trước tỷ thí, cũng sẽ tăng thêm không ít thực lực.
Dù sao tu vi tăng một tầng, bất kể là pháp lực hay thần thức đều sẽ tăng lên đáng kể.
Giản Hinh Nhi gật đầu, nàng cũng đồng tình với cách nhìn của Triệu Địa.
Trời không còn sớm, hai người rời Cổ Lĩnh Nhai, vừa trò chuyện trao đổi tâm đắc tu luyện vừa bay trở về Thiết Thuyền Phong.
Sau khi đưa Giản Hinh Nhi về Thiết Thuyền Phong, Triệu Địa cũng trở lại phòng luyện khí của mình.
Căn cứ theo kế hoạch, nếu khó có thể đột phá tu vi đáng kể trong vòng hai năm, thì hắn sẽ tận dụng khoảng thời gian này để chuẩn bị một ít pháp khí tốt phục vụ cho tỷ thí.
Pháp khí có thể mua được ở phường thị về cơ bản toàn là trung phẩm, hoặc là thượng phẩm loại kém, mà giá cả lại không hề rẻ.
Một là Triệu Địa không dám tùy tiện ra tay, hai là cảm thấy những pháp khí ấy không đủ mạnh.
Dưới sự đối kháng kịch liệt ở Trúc Cơ tỷ thí, chúng khó có tác dụng lớn, nên hắn không đặt hy vọng vào phường thị.
Từ khi phát hiện tiểu đỉnh có công hiệu thần kỳ là tăng phẩm chất nguyên liệu luyện khí, hắn đã nghĩ tới khả năng một ngày nào đó sẽ tự mình luyện chế pháp khí.
Giờ đây, hắn cảm thấy đây không chỉ là khả năng, mà tính khả thi còn rất cao.
Căn cứ theo hiểu biết sơ bộ về luyện khí, việc có thể luyện chế ra pháp khí tốt hay không, quan trọng nhất không phải ở thủ pháp luyện khí cao minh, mà là ở nguyên liệu luyện khí.
Nguyên liệu quá kém, dù Đại sư luyện khí có kinh nghiệm phong phú đến đâu, cũng không thể dùng mấy cân Tinh Đồng phế liệu mà luyện ra một món trung phẩm pháp khí.
Đạo lý này giống như muốn nấu cơm mà không có gạo.
Ngược lại, chỉ cần nguyên liệu đủ tốt, dù thủ pháp luyện khí còn non kém một chút, vẫn có thể luyện chế ra trung phẩm thậm chí thượng phẩm pháp khí.
Ví như Tinh Đồng thượng hạng mà Triệu Địa dùng tiểu đỉnh bồi dưỡng ra, chỉ cần hơi gia công luyện chế là có thể thành trung phẩm pháp khí.
Nếu gặp được Đại sư luyện khí kỹ thuật cao siêu, có lẽ còn luyện được thượng phẩm pháp khí.
Đối với người mới bắt đầu luyện khí, khả năng thất bại là rất lớn.
Một khi thất bại, tất cả nguyên liệu, linh thạch và tài liệu phụ trợ dùng trong quá trình luyện khí đều hỏng hết, gần như không thể tận dụng lại.
Vì vậy, tu sĩ bình thường không dám tự tay luyện chế pháp khí, thà tốn một khoản linh thạch lớn mời Đại sư luyện khí gia công thay.
Nếu không, một khi thất bại, số nguyên liệu và linh thạch lãng phí sẽ khiến người ta khó lòng chịu đựng nổi.
Nhưng đối với Triệu Địa, hắn có nguồn nguyên liệu và linh thạch tinh phẩm dồi dào không ngừng, lãng phí một ít chẳng đáng là gì.
Hắn không sợ lãng phí, chỉ sợ bại lộ bí mật, nên mới không dám giao một khối nguyên liệu thượng hạng nhờ người khác luyện chế hộ.