Có thể đổi lại bất cứ lúc nào trong Cấu hình đọc
Vân Di cũng không rõ lắm, chỉ biết người có Linh Căn thì có thể tu hành tiên pháp, đạt được thọ mệnh trăm năm, từ đó tránh được bệnh tật.
Họ còn thông hiểu đủ loại pháp thuật, mỗi người đều có bản lĩnh cao cường khôn tả.
Sau này khi Ngũ Căn trưởng thành, chắc chắn cũng sẽ trở nên lợi hại như vậy.
Vốn hiểu biết của phụ nhân về chuyện này cũng có hạn, chỉ dùng vài câu ngắn ngủi để nói hết những điều mình biết, trong giọng nói còn lộ rõ vẻ hâm mộ sâu sắc.
“Ủa, vậy hiện tại chúng ta đang ở đâu?”
Đứa trẻ đổi đề tài, không tiếp tục hỏi sâu về nội dung Linh Căn tu tiên mà phụ nhân không thể giải thích rõ, mà hỏi một câu bình thường như bao đứa trẻ khác.
“Chúng ta là gia tộc họ Giản ở Nam Hoa sơn mạch.”
Phụ nhân nhất thời cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm, cuối cùng đứa trẻ cũng không tiếp tục hỏi những câu khiến nàng khó trả lời.
“Nam Hoa sơn mạch ở nơi nào?”
Dường như đứa trẻ này đã chuẩn bị sẵn những câu hỏi, tuôn ra hết câu này đến câu khác.
“Nam Hoa sơn mạch ở phía Nam Kim Diễm quốc.”
Phụ nhân khẽ véo vào gương mặt non nớt đáng yêu của đứa trẻ một cái rồi đáp.
“Kim Diễm quốc ở nơi nào vậy?”
Đứa trẻ vẫn tiếp tục truy vấn.
“Kim Diễm quốc nằm trên Thiên Nguyên đại lục.
Vân Di nghe nói Thiên Nguyên đại lục rất lớn, dù Kim Diễm quốc đã to như vậy nhưng cũng chỉ là một quốc gia nhỏ bé trên đó mà thôi.”
Phụ nhân kiên nhẫn trả lời, nhưng vừa nói xong, trong lòng lại hơi hối hận.
Nếu đứa trẻ này tiếp tục hỏi thế nào là quốc gia, thế nào là đại lục, thì nàng phải trả lời ra sao đây?
May mắn là đứa trẻ không hỏi những điều đó, mà lại đặt ra một vấn đề vô cùng kỳ lạ:
“Vân Di, người có biết thế nào là Địa Cầu không?
Người có biết có một quốc gia tên là Trung Quốc không?”
Mười mấy năm sau.
Trong đại hạp cốc Nam Hoa Sơn quanh năm mây mù dày đặc, bỗng nhiên từ đâu thổi tới một trận cuồng phong gào thét, thổi tan một phần mây mù nồng đậm, tạo thành một con đường nhỏ rộng chừng hai, ba thước, kéo dài từ sâu trong hạp cốc ra đến cửa cốc.
Nếu đứng từ đây nhìn thẳng vào trong, có thể thấy hai bóng người đang từ từ đi ra, một trước một sau.
“Chẳng qua là một gia tộc tu tiên nhỏ bé tồi tàn, mỗi tháng chỉ có một viên Tụ Khí Tán, có gì đáng quý chứ!
Lão tử đi rồi sẽ không bao giờ trở lại nữa!”
Một thiếu niên khoảng mười lăm, mười sáu tuổi đi phía trước, thân hình thon thả, hơi gầy, tướng mạo miễn cưỡng coi là thanh tú.
Trên người hắn khoác bộ áo vải nhăn nhúm đã ngả màu ố vàng, bên hông đeo một chiếc túi da nhỏ, dường như được may từ da của một loài thú hiếm nào đó.
Thiếu niên vừa đi vừa lẩm bẩm chửi rủa những người đã đuổi hắn ra khỏi hạp cốc.
Có lẽ sợ bị nghe thấy, nên lời chửi chỉ đủ để chính hắn nghe rõ.
Đi theo sau là một thiếu nữ có khuôn mặt tròn trịa, nhan sắc xinh đẹp, làn da trắng như tuyết.
Những bông hoa nhỏ cài trên hai bím tóc cùng vẻ ngây thơ hiện rõ giữa đôi mày đều cho thấy tuổi tác của nàng.
Lúc này, nàng chu môi nhỏ, đôi mắt vừa đen vừa sáng đã hơi đỏ lên, ngân ngấn nước, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể trào ra, chảy dài trên gương mặt xinh đẹp.
“Ngũ Căn ca, huynh thật sự muốn đi sao?
Hay là để muội đi cầu tình với Đại trưởng lão, xin người cho huynh được lưu lại.
Huynh có thiên phú về phương diện chế phù như vậy, gia tộc nhất định sẽ cần đến huynh.”
Thiếu nữ chậm rãi đi theo sau lưng thiếu niên, rốt cuộc cũng lấy can đảm mở miệng.
“Không cần đâu, Hinh Nhi.
Nếu ta ở lại Giản gia, tu vi cũng chẳng có tiến triển gì, chi bằng đi ra ngoài xông pha một phen, biết đâu lại tìm được linh dược tuyệt thế giúp công pháp đại tiến.
Chờ sau này tu vi đại thành, ta nhất định sẽ trở về.
Muội cũng đừng lười biếng, đừng để lúc đó tu vi lại thua kém ta.”
Thiếu niên bĩu môi, nở một nụ cười trêu chọc với thiếu nữ.
“Ai thua huynh chứ, thật đáng ghét...”
Thiếu nữ chu cao đôi môi nhỏ nhắn của mình.
“Mau trở về đi, sắp tới cửa ra rồi, ta đi đây!”
Thiếu niên bỗng chạy nhanh vài bước, vọt ra khỏi cửa cốc, chỉ để lại thiếu nữ ngơ ngác đứng yên.
Thiếu nữ nhìn theo bóng lưng thiếu niên đi xa một hồi lâu mới cúi đầu thở dài, xoay người đi vào làn sương mù dày đặc.
“Ngũ Căn ca, huynh nhất định phải trở về sớm nhé...”
Thiếu niên này chính là Triệu Địa, hay còn gọi là Ngũ Căn.
Triệu Địa là tên hắn trên Địa Cầu.
Hắn vốn là một sinh viên đại học khoảng hai mươi tuổi, sắp tốt nghiệp.
Ban ngày hắn chạy khắp nơi nộp hồ sơ phỏng vấn tìm việc, tối đến lại vào phòng thí nghiệm làm luận văn tốt nghiệp.
Đêm hôm đó, khi hắn rời phòng thí nghiệm đã hơn hai giờ sáng.
Đang đi trên chiếc xe đạp cũ nát tới mức có khả năng tự động chống trộm để về ký túc xá, bỗng nhiên hắn bị một luồng sáng giống như sao băng đánh trúng người một cách vô cùng khó hiểu.
Đó là ký ức cuối cùng về Địa Cầu của hắn.
Hắn chỉ nhớ lúc ấy trước mắt chợt sáng lên, sau đó liền mất đi ý thức.
Không biết đã qua bao lâu, có lẽ là mấy chục năm, có lẽ chỉ là một giấc mộng trong giấc ngủ trưa, cũng có thể là mấy kiếp luân hồi, rốt cuộc ý thức của hắn lại một lần nữa thức tỉnh.
Lần này, hắn phát hiện mình đã biến thành một đứa trẻ mới chào đời, và tệ hơn nữa là hắn không biết mình đang ở đâu, xung quanh chẳng có một bóng người.
Hơn nữa, trước khi Triệu Địa kịp biết “phụ mẫu” của mình là ai, hắn đã bị một người tu tiên cấp thấp của Giản gia tên Giản Hàn ôm vào hạp cốc Nam Hoa sơn mạch này, được một gia tộc tu tiên gọi là Nam Hoa Giản gia nuôi dưỡng.
Trong quá trình đó, Triệu Địa dần học được ngôn ngữ địa phương và không ngừng hỏi thăm, đã có chút ít hiểu biết về thế giới mới này.
Đây là một nơi tên là Thiên Nguyên đại lục, hoàn toàn không nằm trên Địa Cầu, thậm chí không thuộc Thái Dương hệ.
Chỉ biết Thiên Nguyên đại lục này vô cùng mênh mông rộng lớn, cụ thể lớn đến đâu thì người Giản gia không ai biết, thậm chí không ai có thể hình dung rõ.
Nếu phải dùng một câu để hình dung đại lục này, đó chính là đất rộng người thưa.
Dĩ nhiên, “thưa” là so với Địa Cầu, bởi vì Thiên Nguyên đại lục thật sự quá lớn, dù mật độ dân số không cao nhưng tổng số nhân khẩu vẫn vượt xa Địa Cầu.
Trên đại lục này, loài người có thể chia làm hai loại: một loại là phàm nhân bình thường, loại kia là người tu tiên có Linh Căn có thể tu hành, còn gọi là tu sĩ.
Loại sau có tỷ lệ cực thấp, không đến một phần ngàn, và đa số bình thường ẩn cư ở các thánh địa tu hành, thông thường không tiến vào thế giới phàm nhân, càng không tham gia vào chiến loạn hay tranh chấp quyền lợi trong thế giới phàm nhân.
Vì vậy, tuyệt đại đa số phàm nhân căn bản không biết sự tồn tại của người tu tiên.
Rốt cuộc điểm khác biệt giữa phàm nhân và người tu tiên có Linh Căn nằm ở đâu, bất kỳ người nào của Giản gia cũng không thể nói rõ.
Họ chỉ nói Linh Căn là do trời sinh, chỉ có người có Linh Căn mới có thể cảm ứng được linh khí tồn tại trong thiên địa, hấp thu vào cơ thể để tu luyện.
Tương truyền, tu hành đạt tới cảnh giới tối cao có thể đắc đạo thành tiên, pháp lực vô biên, và suốt đời không già.
Phàm nhân không có Linh Căn thì không thể nào cảm ứng được thiên địa linh khí, đừng nói đến tu tiên.
Hơn nữa, xác suất hậu duệ phàm nhân có được Linh Căn không đến một phần vạn.
Còn nếu phụ mẫu có một người là tu sĩ, xác suất con cái có được Linh Căn sẽ tăng lên rất lớn.
Nếu cả hai phụ mẫu đều là tu sĩ, xác suất con có Linh Căn thậm chí có thể đạt từ một phần tư đến một nửa.
Vì vậy, các tu sĩ thường kết thông gia với nhau, tạo thành những gia tộc tu tiên, những môn phái tu tiên lớn nhỏ.
Nam Hoa Giản gia chính là một gia tộc tu tiên không lớn, nằm ở Kim Diễm quốc, chếch về phía Đông Nam trên Thiên Nguyên đại lục.
Phạm vi thế lực của Giản gia là hơn ngàn dặm xung quanh Nam Hoa Sơn mạch, cũng là một thế lực tu tiên ở Cổn châu, một trong mười ba châu quận của Kim Diễm quốc.
Theo lời Giản Hàn, trong một lần hoàn thành nhiệm vụ gia tộc trở về, khi đi ngang qua một vùng hoang dã không dấu chân người trong Nam Hoa sơn mạch, y đột nhiên phát hiện một đứa trẻ đang ngủ say.
Y cảm thấy tò mò, bèn tìm kiếm xung quanh một lúc lâu, trong phạm vi mười mấy dặm không phát hiện ra bất kỳ bóng người nào, đành thuận tay ôm đứa trẻ này trở về Giản gia.
Đứa trẻ đó chính là Triệu Địa.
Lúc hắn được đưa vào Giản gia cũng là lúc Giản gia đang khắp nơi tìm kiếm trẻ con thân có Linh Căn để bổ sung, mở rộng huyết mạch.
Rốt cuộc hắn được Giản gia nuôi lớn, trở thành một thành viên của gia tộc, không ai đặt cho hắn một cái tên chính thức, chỉ có một nhũ danh gọi là Ngũ Căn.
Điều này là bởi thuộc tính Linh Căn của Triệu Địa chính là năm loại thuộc tính Ngũ Hành Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ hỗn tạp hợp lại thành Ngũ Linh Căn, là loại có tư chất kém nhất trong tất cả chủng loại Linh Căn.
Linh Căn bình thường có thể chia làm năm loại thuộc tính Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, gọi là Ngũ Hành.
Linh Căn của đại đa số người tu tiên đều là năm loại thuộc tính, hoặc nhiều loại pha trộn với nhau tạo thành.
Thông thường mà nói, thuộc tính Linh Căn càng ít chủng loại, Linh Căn lại càng tinh thuần, càng dễ dàng cảm ứng được thiên địa linh khí tương ứng, hấp thu và tu luyện cũng càng nhanh chóng.
Linh Căn pha trộn bốn hoặc năm loại thuộc tính tu luyện vô cùng vất vả, còn được gọi là Tạp Linh Căn hay Ngụy Linh Căn, thuộc loại kém cỏi nhất.
Còn loại Linh Căn chỉ có một thuộc tính, thiên phú tu luyện cực cao, tốc độ tu hành cực nhanh, thông thường có thể tu luyện tới cảnh giới rất cao, được gọi là Thiên Linh Căn, có nghĩa là con trời.
Tuy nhiên, loại Thiên Linh Căn này vô cùng hiếm có, đừng nói là gia tộc tu tiên nhỏ như Giản gia, ngay cả Kim Diễm quốc nơi Giản gia đang ở có tất cả hơn ngàn gia tộc tu tiên, môn phái tu tiên, nhưng Thiên Linh Căn xuất hiện cũng là chuyện cách mấy trăm năm mới có một lần.
Hơn nữa, một khi Thiên Linh Căn xuất hiện, lập tức trở thành đối tượng cho các thế lực tu tiên tranh đoạt.
Có được một tu sĩ có Thiên Linh Căn, cũng có nghĩa là tông môn mình sẽ có được một cao thủ tiền đồ vô lượng, thực lực tông môn sẽ trở nên bền vững trong một thời gian dài.
Tương truyền, ở Kim Diễm quốc trong mấy ngàn năm qua, ngoại trừ vài tu sĩ Thiên Linh Căn bị cừu gia ám toán mà chết, số còn lại đều tu luyện đạt tới cảnh giới mà tu sĩ bình thường khó có thể tưởng tượng được.
Ngoài những Linh Căn thuộc tính Ngũ Hành này ra, còn có một ít Linh Căn biến dị, tỷ như Linh Căn hai thuộc tính Kim, Thủy biến dị thăng hoa mà sinh ra Lôi Linh Căn; Linh Căn hai thuộc tính Hỏa, Thổ biến dị sinh thành Phong Linh Căn; còn có Băng Linh Căn, Huyễn Linh Căn... đều gọi là Dị Linh Căn.
Xác suất xuất hiện của những loại Linh Căn này cao hơn Thiên Linh Căn một chút.
Tu sĩ có Dị Linh Căn dù tu luyện không theo kịp Thiên Linh Căn, nhưng vẫn hơn xa những tu sĩ khác.
Nhất là khi phối hợp tu hành với công pháp đặc thù tương ứng, thực lực sẽ cao hơn rất nhiều so với những tu sĩ đồng cấp.
Mặc dù Triệu Địa cũng có Linh Căn, nhưng lại là loại kém nhất trong số đó, tự nhiên từ nhỏ đã không được người Giản gia coi trọng.
Thậm chí họ còn lười đặt tên cho hắn, bình thường đều gọi hắn là Ngũ Căn.
Trong đám trẻ cùng lứa, còn có một đứa có thuộc tính Linh Căn cũng cực kỳ kém, cũng là Ngũ Linh Căn, tuổi nhỏ hơn Triệu Địa không đến một tháng, nhũ danh của nó lại còn khó nghe hơn: Tiểu Ngũ Căn.
Sau khi biết được thuộc tính Linh Căn của mình, Triệu Địa đầu tiên buồn bực một thời gian dài, rồi sau đó lại càng thêm kiên định đi trên con đường tu luyện.
Hắn tin rằng chuyên cần có thể bù đắp thiên phú, cũng không tin mình có đầu óc hơn hai mươi tuổi mà thành tựu lại kém những đứa trẻ mới mấy tuổi xung quanh.
Còn một yếu tố nữa, hắn luôn cho rằng việc mình sống lại và biến thành trẻ nhỏ dường như có liên quan đến luồng sáng giống sao băng kia.
Dù có phải là hiện tượng tình cờ hay không, hắn cũng muốn làm rõ xem chuyện gì đã xảy ra, đồng thời tìm đường trở về Địa Cầu.
Nếu một ngày nào đó hắn trở thành người tu tiên trong truyền thuyết, có được thần thông thay trời đổi đất, vượt qua không gian, có lẽ sẽ tìm được câu trả lời.
Vào năm năm tuổi, Triệu Địa bắt đầu cùng những hài tử khác tiếp nhận sự chỉ đạo của một vị trưởng bối Giản gia, bước vào con đường tu tiên của riêng mình.
Phụ trách dạy dỗ công pháp nhập môn cho đám hài tử này chính là một vị lão nhân râu bạc đầu trọc của Giản gia, tên là Giản Thạch.
Mặc dù tuổi không nhỏ, nhưng tu vi không phải quá cao, địa vị trong gia tộc cũng rất tầm thường.
Triệu Địa còn nhớ rõ cảnh tượng lần đầu tiên thấy Giản Thạch lão đầu biểu diễn tiên pháp, đã khiến hắn cảm thấy vô cùng kích động, đến nỗi nửa tháng sau vẫn thường nằm mơ thấy tình cảnh như vậy.
Giản lão đầu này chỉ đơn giản là miệng lẩm bẩm niệm mấy câu thần chú, sau đó giơ ngang bàn tay phải lên, ngón trỏ và ngón giữa của bàn tay trái khép lại, điểm nhẹ một cái vào lòng bàn tay phải.
Bỗng nhiên, giữa không trung cao hơn lòng bàn tay phải của lão vài phân hiện ra một hỏa cầu đường kính chừng sáu, bảy phân, to như quả đấm, khiến đám trẻ lớn tiếng reo hò.
Chú ngữ trong miệng lão vẫn vang lên không ngừng, tay trái cũng không ngừng biến hóa tư thế, điểm từng ngón vào hỏa cầu đang lơ lửng trên bàn tay phải.
Hỏa cầu cũng theo đó mà khuếch đại dần, cuối cùng đạt tới đường kính chừng nửa thước, to cỡ đầu người.
Triệu Địa đứng cách lão hơi gần một chút đã cảm nhận được một luồng khí tức nóng bỏng không ngừng tỏa ra từ hỏa cầu, rõ ràng nhiệt độ của nó cực cao.
Lúc này lão mới quát to một tiếng “Đi”, hỏa cầu nhanh chóng bay đi chếch về phía trước, đập mạnh xuống mặt đất bằng nham thạch cứng rắn cách đó hơn mười thước.
Sau một tiếng nổ ầm vang lớn, mặt đất bằng nham thạch cứng rắn kia đã bị hỏa cầu nổ tạo ra một cái hố sâu hơn một thước, rộng hơn hai thước.
“Không ngờ hỏa cầu của lão đầu này lại có uy lực giống như đạn pháo...”
Triệu Địa lặng lẽ nhớ lại những kiến thức vật lý học được trước kia, cảm thấy dù thế nào thì những kiến thức đó cũng không giải thích được hết thảy những chuyện xảy ra trước mắt, điều này càng khiến hắn thêm hứng thú với con đường tu tiên.
Sau khi Giản Thạch biểu diễn xong, nhìn vẻ ngạc nhiên trên mặt đám trẻ, hài lòng gật đầu một cái, sau đó mới bắt đầu dạy bọn chúng tu luyện nhập môn tu tiên.
Quả nhiên, đám trẻ đã bị màn biểu diễn vừa rồi chinh phục, đứa nào đứa nấy hết sức chăm chú lắng nghe.
Triệu Địa cố gắng ép mình ghi nhớ từng câu từng chữ của lão, không để bỏ sót.
Thì ra, con đường tu tiên căn cứ theo cảnh giới tu luyện khác nhau có thể chia làm chín tầng, từ thấp đến cao theo thứ tự là Luyện Khí kỳ, Trúc Cơ kỳ, Kết Đan kỳ, Nguyên Anh kỳ, Hóa Thần kỳ, Luyện Hư kỳ, Hợp Thể kỳ, Đại Thừa kỳ và Độ Kiếp kỳ.
Trong đó, Luyện Khí kỳ có thể chia làm mười ba tầng, còn từ Trúc Cơ kỳ trở đi chỉ có ba tầng là sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ.
Về phần Độ Kiếp kỳ, tương truyền chỉ có một tầng, chính là phải độ Tiên Kiếp, vượt qua Tiên Kiếp là có thể đắc đạo thành tiên, đồng thọ với thiên địa.
Người tu tiên không ngừng tu luyện, mục đích chính là muốn nâng cao cảnh giới tu tiên của mình.
Cảnh giới càng cao, không chỉ pháp lực thần thông tăng lên gấp nhiều lần, mà ngay cả tuổi thọ cũng được kéo dài đáng kể.
Thông thường mà nói, tuổi thọ của tu sĩ Luyện Khí kỳ không khác biệt nhiều so với phàm nhân, bình thường có thể sống tới trăm tuổi, còn tu sĩ Trúc Cơ kỳ có thể sống đến hơn hai trăm tuổi.