Có thể đổi lại bất cứ lúc nào trong Cấu hình đọc
Một lúc sau, trước một sơn cốc nhỏ hẹp, Triệu Địa đã nhìn thấy hai tên tu sĩ kia.
Cả hai đều có tu vi Luyện Khí kỳ tầng bảy, tầng tám.
Một người là đại hán trung niên thô kệch cao lớn, mặt đầy râu quai nón, người kia là thanh niên áo trắng, sắc mặt trắng bệch như người ốm lâu ngày.
Hai người cũng lập tức nhìn thấy Triệu Địa.
Sau khi lướt qua dao động linh khí trên người hắn, biểu cảm họ lập tức thay đổi.
Đại hán trung niên lộ vẻ kinh ngạc, còn thanh niên mặt trắng lại hiện lên sắc mặt vui mừng.
Thanh niên mặt trắng liếc đại hán trung niên một cái.
Vị này sững sờ một chút, rồi cũng nặn ra một nụ cười.
Hai người cùng nhau đi về phía Triệu Địa, cùng thi lễ một vái.
Triệu Địa cũng lạnh nhạt đáp lễ.
Thanh niên mặt trắng lên tiếng trước:
- Phải chăng đạo hữu định băng qua Bạch Vân cốc, ra khỏi Lưu Vân sơn mạch?
- Không sai.
Hai vị đạo hữu có ý gì? Chẳng lẽ trong cốc xảy ra chuyện gì sao?
Triệu Địa thấy tu vi hai người không cao, nên cũng không giấu diếm.
Thanh niên mặt trắng cùng đại hán trung niên nhìn nhau một cái.
Đại hán trung niên cất giọng ồm ồm:
- Tại hạ cùng vị huynh đệ mặt trắng này cũng muốn vào cốc, không biết có thể cùng đồng hành với đạo hữu hay không?
Tại hạ nghe nói trong cốc này không yên ổn, nhiều người cùng đi có thể chiếu ứng lẫn nhau.
Không biết đạo hữu ý như thế nào?
Thì ra hai người này nhìn trúng tu vi cao thâm của Triệu Địa, muốn mượn uy phong của hắn cùng nhau vượt qua sơn cốc nguy hiểm này.
Triệu Địa lạnh như băng đáp:
- Không cần.
Tại hạ độc hành đã quen, không thích náo nhiệt.
Nói xong, hắn sải bước lướt qua bên cạnh hai người, tiến thẳng vào trong cốc.
- Đạo hữu chậm đã, xin chờ...
Thanh niên mặt trắng còn muốn khuyên vài câu, không ngờ tính tình đối phương nóng nảy như vậy, căn bản không cho hắn cơ hội nói nhiều.
Trước đó, Triệu Địa đã từ chối ba bốn nhóm tu sĩ muốn kéo hắn đi cùng như thế.
Dưới tình huống không rõ lai lịch đối phương, hắn không dám liều mạng mạo hiểm.
Dường như Bạch Vân cốc này cũng không nguy hiểm như lời hai tên tu sĩ kia.
Triệu Địa thận trọng đi tới, không ngờ lại chẳng gặp phải một tu sĩ nào khác.
Chỉ sau hai ba canh giờ, hắn đã xuyên qua cốc này, sắp sửa rời khỏi phạm vi Lưu Vân sơn mạch.
Ra khỏi Lưu Vân sơn mạch, về cơ bản đã coi như tiến vào thế tục giới, xác suất gặp phải tu sĩ rất thấp, nguy hiểm cũng nhỏ hơn.
Đúng lúc này, thần thức Triệu Địa chợt cảm ứng được phía trước lại xuất hiện hai tên tu sĩ cấp thấp, hơn nữa tu vi dường như còn thấp hơn dáng vẻ bên ngoài.
Hai ba phút sau, Triệu Địa đã đi tới cách hai người kia hơn trăm thước.
Khoảng cách này đối với tu sĩ Luyện Khí kỳ là một phạm vi tương đối an toàn.
Bởi trong khoảng cách này, các tu sĩ có thể trực tiếp thông qua dao động linh khí để cảm ứng tu vi đối phương.
Hơn nữa, ở cự ly này, pháp khí khó có thể trực tiếp công kích hiệu quả.
Đối với tu sĩ Luyện Khí kỳ, việc thao túng pháp khí tiêu hao thần thức tương đối lớn, nên khó có thể thuần thục điều khiển pháp khí ở khoảng cách xa.
Một khi pháp khí vượt ra ngoài thân thể bảy tám chục thước, việc thao túng sẽ trở nên cực kỳ khó khăn.
Ngay cả trong phạm vi gần, với thần thức của tu sĩ Luyện Khí kỳ cũng chỉ có thể vận dụng tối đa một hai món pháp khí mà thôi.
Bằng không, với tài sản của mình, Triệu Địa có thể mua một đống pháp khí trung phẩm, hạ phẩm, lúc gặp nguy hiểm chỉ cần phóng ra một lượt là đủ công kích đối phương.
Chính vì có hạn chế về số lượng, nên pháp khí chỉ cầu tinh chứ không cần nhiều.
Triệu Địa hơi buồn bực.
Hai tên tu sĩ trước mắt, một là thiếu phụ xinh đẹp tu vi Luyện Khí kỳ tầng ba, người còn lại là nam tử mặt đen, dường như chỉ có tu vi Luyện Khí kỳ tầng hai.
Tu sĩ cấp thấp như vậy, sao lại tới tham gia hội giao dịch ở Lưu Vân phường thị?
Hơn nữa, ngang hông hai người có vẻ cồm cộm nổi lên, rõ ràng là hình dáng của túi trữ vật.
Chẳng lẽ họ không sợ bị người khác để ý, giết người cướp của sao?
Hai tên tu sĩ cấp thấp thấy Triệu Địa đi tới, vội vàng chắp tay thi lễ.
Nam tử mặt đen hắng giọng nói:
- Không biết đạo hữu muốn đi đâu, có thể cho phu phụ tại hạ đồng hành được chăng?
- Không cần.
Tại hạ đã quen độc hành, không thích náo nhiệt.
Triệu Địa lạnh như băng cự tuyệt, nói xong liền bước nhanh đi tới.
- Đạo hữu xin dừng bước, đạo hữu...
Thiếu phụ vẫn muốn nói gì đó, liền bị Triệu Địa vung tay ngăn cản.
Dường như sau khi bị từ chối một cách vô lễ như vậy, thiếu phụ cảm thấy hơi ngượng ngùng, sắc mặt ửng đỏ.
Đôi tay vốn đang chắp tay thi lễ cũng thu lại sát người.
Nam tử mặt đen kia cũng vậy, trên mặt lộ ra nụ cười ngượng ngùng tự giễu, hai tay không tự chủ chà xát bên ngoài bắp đùi.
Triệu Địa vẫn không hề buông lỏng cảnh giác.
Những cử động rất nhỏ này đều lọt vào trong mắt hắn.
Đột nhiên, nam tử không hề báo trước vung tay nhắm vào Triệu Địa.
Một đạo kim quang mang theo tiếng gió rít phá không cực nhanh bắn về phía hắn, trong chớp mắt đã đến trước mặt.
Dường như Triệu Địa đã chuẩn bị từ sớm.
Trong khoảnh khắc nam tử mặt đen giơ tay, tay trái hắn khẽ khoát.
Một tấm thuẫn đen sì to bằng bàn tay nhanh như điện chớp dựng lên trước mặt, sau đó nhanh chóng bành trướng rộng một thước.
Xung quanh thuẫn toát ra ô quang mờ mờ, bảo vệ Triệu Địa bên trong.
Lúc này, kim quang mới công kích tới ô quang.
Hai bên va chạm phát ra những tia sáng chói mắt.
Kim quang bị ô quang ngăn cản bên ngoài, không thể tiến thêm chút nào.
Lúc này, trên người thiếu phụ xinh đẹp và nam tử mặt đen linh quang chớp động, không còn là tu sĩ Luyện Khí kỳ cấp thấp nữa, mà rõ ràng đã đạt đến cảnh giới Luyện Khí kỳ cao cấp.
Nam tử mặt đen có tu vi Luyện Khí kỳ tầng mười một, còn thiếu phụ kia đạt tới Luyện Khí kỳ tầng mười hai.
Lúc trước không biết hai người dùng loại bí thuật quỷ dị gì đã che giấu tu vi thật của mình, khiến Triệu Địa căn bản không phát hiện ra chút sơ hở nào.
Đại hán mặt đen dùng pháp khí Kim Tuyến Mâu đánh lén Triệu Địa không thành, nhất thời giằng co cùng Huyền Ô thuẫn của hắn.
Dường như thiếu phụ xinh đẹp kia cũng không nóng lòng gia nhập chiến cuộc, mà ngồi xếp bằng xuống đất, hai tay không ngừng biến ảo ra nhiều tư thế, trong miệng thấp giọng niệm những câu chú ngữ khó hiểu.
Triệu Địa thấy Huyền Ô thuẫn dễ dàng chặn lại đòn đánh lén của đối phương, trong lòng hơi yên dạ.
Tay phải hắn tiện tay lấy ra hai đạo Thổ Giáp phù trên người, tạo thành hai màn hào quang màu vàng đậm bên trong ô quang.
Đại hán mặt đen xuất chiêu không đắc thủ, dường như cũng không nóng nảy, chỉ là không ngừng thúc giục pháp khí Kim Tuyến Mâu từ bốn phương tám hướng, đủ các góc độ công kích Triệu Địa.
Lúc này, thiếu phụ xinh đẹp kia mới có hành động.
Chỉ thấy nàng nhẹ nhàng vỗ vào hông một cái, hoàng quang chợt lóe, một món pháp khí giống như cái ấn vuông vức bằng ngọc thạch bay ra.
Sau đó, nàng dốc hết linh lực toàn thân, điên cuồng rót vào chiếc ấn này.
Pháp khí hình ấn ngọc thạch dưới sự rót linh lực của thiếu phụ, thể tích tăng trưởng cực nhanh.
Chỉ sau vài lần hô hấp, nó đã bành trướng đạt tới hai ba thước chiều dài rộng, và vẫn đang không ngừng mở rộng.
Mặc dù trước đây Triệu Địa chưa từng thấy qua pháp khí hình ấn như vậy, nhưng từ lượng linh lực toát ra có thể thấy, chỉ cần bị đánh trúng một cái, e rằng Huyền Ô thuẫn của hắn cũng khó lòng ngăn cản.
Hắn vội vàng phóng xuất chiếc nhẫn Tinh Đồng, vừa điều khiển Huyền Ô thuẫn ngăn cản Kim Tuyến Mâu công kích, vừa chỉ huy chiếc nhẫn đã bành trướng to hơn hai thước tấn công về phía thiếu phụ.
Hắn đã nhìn ra, đòn sát thủ của đối phương nằm ở pháp khí hình ấn mà thiếu phụ đang điều khiển.
Lúc này nàng đang dốc toàn lực đưa linh lực vào pháp khí hình ấn, chính là cơ hội tốt nhất để công kích.