Có thể đổi lại bất cứ lúc nào trong Cấu hình đọc
Liễu Doanh Doanh, không biết giờ này nàng thế nào rồi...
Chẳng hay đã gả cho vị tu sĩ Trúc Cơ kia hay đã trốn đi tha hương, chẳng có một chút tin tức gì.
Hai người vừa đáp xuống Cổ Lĩnh Nhai, lập tức cảm nhận được từ Phi Vũ pháp khí dưới chân truyền đến một lực lượng vô cùng mạnh mẽ, khiến họ không thể nào bay lên được nữa.
Giản Hinh Nhi thấy Triệu Địa vẻ mặt nghi hoặc, liền giải thích:
- Đại khái là sợ có người bay loạn trên đường phố, ảnh hưởng trật tự, nên con đường này bị Cấm Không pháp trận bao phủ, cấm ngự khí phi hành.
Triệu Địa gật đầu, hắn từng xem qua một số điển tịch, cũng biết đôi chút về Cấm Không pháp trận.
Hai người không vội trao đổi phẩm vật, mà nhanh chóng xem qua một lượt các vật phẩm bày bán trên Cổ Lĩnh Nhai.
Kết quả khiến Triệu Địa cảm thấy nghi ngờ.
Nơi đây không chỉ có các cửa hàng buôn bán tài liệu, nguyên liệu, linh dược, pháp khí, phù lục, điển tịch... mà thậm chí còn có mấy quán cơm, quán trà thường thấy ở thế tục.
Điều khiến hắn không hiểu nổi chính là, có những cửa hàng bán ra trang phục, phấn son các loại mà thiếu nữ thế tục thường dùng, hơn nữa số lượng lên tới bảy tám cửa hàng như vậy.
Nếu không phải bên cạnh có mấy tiệm mua bán phù lục pháp khí, hắn đã tưởng mình tìm nhầm chỗ.
Thấy Triệu Địa lộ vẻ vô cùng nghi hoặc, Giản Hinh Nhi không nhịn được bật cười.
Nàng vừa cười vừa nói:
- Có phải Ngũ Căn ca thấy nơi đây có cửa hàng của phàm nhân, nên cảm thấy kỳ lạ không?
Thấy Triệu Địa gật đầu, nàng tiếp tục:
- Cũng chẳng có gì lạ đâu.
Người tu tiên chúng ta cũng là người, cũng cần ăn cơm mặc áo.
Trong môn quy định, ngoại môn đệ tử chúng ta mỗi năm chỉ được ra ngoài một lần, mỗi lần không quá một tháng.
Vậy những thức ăn này vẫn bán được, phải không?
Nơi này có chỗ bán đồ ăn rất ngon, Ngũ Căn ca có muốn đi thử không?
Triệu Địa vội vàng lắc đầu, nói thẳng là không cần.
Hắn dùng Ích Cốc đan, không cần ăn thức ăn thế tục, huống chi người tu tiên chú trọng thanh tâm quả dục, hắn cũng không muốn vì khẩu phúc mà trở ngại tu hành.
Giản Hinh Nhi biết tâm hướng đạo của vị Ngũ Căn ca này vô cùng kiên định, cũng không nói thêm gì.
Nhưng khi đi tới một cửa hàng bán hương liệu, rốt cuộc nàng không nhịn được nữa bèn nói:
- Ngũ Căn ca, muội muốn mua một ít đồ của nữ nhi, có thể sẽ tốn không ít thời gian, huynh hãy tự đi dạo xung quanh đi.
Hai canh giờ sau chúng ta gặp lại ở cửa hàng bán linh trá cuối đường.
Triệu Địa cầu còn không được, sau khi nói lời từ biệt Giản Hinh Nhi, lập tức rời khỏi cửa hàng tràn ngập mùi thơm phấn son này.
Hắn chú ý thấy, dù đây là hội giao dịch nội bộ Thái Hư môn, tu sĩ tham gia toàn là đồng môn đệ tử, vẫn có không ít người mang theo các loại đấu bồng, khăn che mặt, hiển nhiên là không muốn để người khác nhận ra mình.
Điều này có nghĩa là ngay cả trong hội giao dịch nội bộ môn phái, hắn cũng không thể sử dụng quá nhiều linh thạch, bị người khác chú ý tới cũng chẳng tốt lành gì.
Mặc dù môn phái nghiêm cấm đồng môn chém giết lẫn nhau, xử phạt loại chuyện này vô cùng nghiêm khắc, nhưng nếu hắn biến mất không một dấu vết, e rằng cũng chẳng có ai vì hắn mà đòi lại công đạo.
Chỉ sợ đến lúc đó, ngoài Giản Hinh Nhi ra, những người khác sẽ quên mất tu sĩ Triệu Địa rất nhanh thôi.
Suy nghĩ một hồi, Triệu Địa liền rẽ vào một góc vắng vẻ không người, lấy từ túi trữ vật ra đấu bồng và mạng che mặt đội lên, sau đó nghênh ngang bước vào một gian hàng điển tịch tên là Phụ Vũ Trai.
Về phần y phục trên người hắn cũng là y phục thống nhất của đệ tử Thái Hư môn, mọi người đều giống nhau như đúc, ngược lại là cách che giấu tốt nhất.
Vừa vào Phụ Vũ Trai, Triệu Địa đã cảm nhận được khí thế hoành tráng của thư trai này.
Đại đường có thể chứa một trăm tám mươi người mà không lộ vẻ chật chội, bảy tám tên tiểu nhị mặc y phục thống nhất, một cái quầy dài vài chục trượng, cùng với hàng kệ sau quầy cao hai ba trượng chất đầy các loại ngọc giản, tất cả đều thể hiện quy mô to lớn của thư trai này.
Triệu Địa vừa bước vào cửa, lập tức có một tên tiểu nhị trẻ tuổi chừng hai mươi tiến lên nghênh đón, thi lễ hỏi:
- Đạo hữu tới đây mua sách ư, muốn xem điển tịch về phương diện nào?
Triệu Địa trầm giọng đáp:
- Vương mỗ muốn mua một quyển giới thiệu phương pháp luyện khí, tốt nhất là từ cạn tới sâu, càng tường tận càng tốt.
Tên tiểu nhị nói:
- Thì ra là Vương đạo hữu, mời đạo hữu qua bên này chờ một chút, tại hạ lập tức đi lấy mấy quyển điển tịch luyện khí cho đạo hữu xem qua.
Vừa nói y vừa dẫn Triệu Địa tới một chỗ trước quầy mời ngồi, sau đó mới đi tới mấy ngăn kệ lớn lục tìm.
Chỉ trong thoáng chốc, tên tiểu nhị nhanh nhẹn này đã mang tới cho Triệu Địa bảy tám chiếc ngọc giản màu sắc khác nhau.
Cũng có một nữ hầu khác vóc người yểu điệu bưng tới cho Triệu Địa một chén linh trà thơm ngát.
Triệu Địa không thưởng thức linh trà, mà trực tiếp cầm lên một chiếc ngọc giản trong đó áp vào trán, chậm rãi rót thần thức vào trong.
Một lúc sau, hắn đặt ngọc giản xuống, lại cầm một chiếc ngọc giản khác lên, tiếp tục động tác như trước.
Sau khoảng thời gian uống cạn chén trà, Triệu Địa đã xem lướt qua nội dung của số ngọc giản này.
Sau đó hắn chọn ra hai chiếc trong đó, nói với tiểu nhị vẫn đứng bên cạnh chờ đợi:
- Ta muốn sao chép hai ngọc giản này, cần bao nhiêu linh thạch?
- Hai phần điển tịch này cần một trăm bảy mươi linh thạch.
Tên tiểu nhị mau mắn đáp lại.
- Đắt như vậy ư?
Triệu Địa giật mình.
Mặc dù nội dung trong ngọc giản này rất hữu dụng đối với hắn, nhưng hắn không ngờ phải tốn nhiều linh thạch đến thế.
- Đạo hữu chớ kinh ngạc...
Tiểu nhị thấy mặt Triệu Địa lộ vẻ không vui, vội vàng giải thích:
- Phải biết rằng nội dung cặn kẽ của những thủ pháp luyện khí này, từ trước đến nay đều là bí mật của các Luyện Khí sư không truyền ra ngoài.
Bản điếm cũng đã phải tốn một cái giá không nhỏ mới thu thập được những điển tịch này từ khắp nơi.
Mặc dù nội dung trong hai bộ điển tịch này chỉ là một ít thủ pháp luyện khí sơ trung cấp, nhưng lại vô cùng tường tận tỉ mỉ, nếu đạo hữu muốn học tập luyện khí, quả thật là không thể thiếu.
- Rẻ hơn một chút đi, ta mua một lần hai bản kia mà...
Triệu Địa không nhịn được nói.
- Cái này! Được rồi, có thể cho đạo hữu với giá một trăm sáu mươi lăm linh thạch, ít hơn nữa, tiểu nhân không thể làm chủ.
Tiểu nhị do dự một chút, sảng khoái nói.
Triệu Địa gật đầu, móc ra hai khối trung phẩm linh thạch một đỏ một vàng.
Tên tiểu nhị kia nhận lấy linh thạch, vô cùng thành thạo lấy ra hai chiếc ngọc giản trống, đem ngọc giản mà Triệu Địa chọn cùng ngọc giản trống đặt chung một chỗ.
Sau khi y đánh ra một đạo pháp quyết kỳ quái, nội dung trong ngọc giản lập tức được phục chế vào ngọc giản trống.
Y giao ngọc giản đã sao chép xong cùng mấy chục khối hạ phẩm linh thạch còn thừa cho Triệu Địa.
Sau khi Triệu Địa nhận lấy ngọc giản, lại dùng thần thức kiểm tra một lượt, xác nhận không có sai lầm, bàn tay cuốn nhẹ một cái, một đạo bạch quang chớp lên, thu tất cả những thứ này vào túi trữ vật.
Vốn Triệu Địa còn muốn ở lại cửa hàng xem thêm một số điển tịch khác, nhưng hắn đã tiêu hao một số linh thạch không nhỏ, vì không muốn để lộ tài sản của mình, nên rời khỏi Phụ Vũ Trai.
Triệu Địa định đi tới mấy cửa hàng bán đan dược, xem thử có linh đan diệu dược thích hợp với mình không.
Nhưng mới ra cửa không được mấy bước, hắn đã bị lời bàn tán của một đám tu sĩ vây xem thu hút.
- Đây chính là trung phẩm Linh Cụ! Ngươi chỉ cần khảm lên trên đó một khối trung phẩm Băng Linh Thạch, sẽ có thể phát huy toàn bộ công hiệu, không cần biết người sử dụng có phải Dị Linh Căn thuộc tính Băng hay không.