Có thể đổi lại bất cứ lúc nào trong Cấu hình đọc
Triệu Địa thấy sắc mặt Giản Hinh Nhi lộ vẻ lo âu, bèn hỏi:
- Sao vậy? Trúc Cơ tỷ thí này rất khó sao, trông muội có vẻ vô cùng lo lắng...
Giản Hinh Nhi nhẹ giọng thở dài, cúi đầu nói:
- Nào chỉ là rất khó, căn bản là cơ hội mong manh.
Ngũ Căn ca suy nghĩ mà xem, ngoại môn đệ tử của Thái Hư môn nói ít cũng có năm ba ngàn người, trong đó hơn phân nửa đủ điều kiện dự Trúc Cơ tỷ thí.
Mà mỗi lần tỷ thí chỉ phát ra không quá một trăm viên Trúc Cơ đan, cứ mười mấy người mới có một người lấy được.
Hơn nữa, chuyện này liên quan đến việc Đại Đạo tu hành có thể tiếp tục hay không, nên cạnh tranh càng thêm kịch liệt.
Nếu không phải trong môn quy định lúc tỷ thí chỉ được đả thương chứ không được hạ sát thủ, e rằng mỗi lần như vậy, Thái Hư môn đều phải chết đi mấy trăm đệ tử.
Dù vậy, mỗi lần Trúc Cơ tỷ thí vẫn có hơn trăm đệ tử bị thương nặng.
"Thì ra cái gọi là Trúc Cơ tỷ thí chính là cuộc kịch chiến đấu pháp giữa các tu sĩ.
Phương pháp tỷ thí này không khỏi có phần thô bạo..." Triệu Địa nghe vậy cũng cau mày, trong lòng âm thầm nghĩ.
Tuy nhiên, hắn cũng hiểu, dù phương pháp giống đánh lôi đài này thật thô bạo, nhưng cũng tương đối công bằng, thích hợp với Tu Tiên giới nơi mạnh sống yếu chết.
Nếu đổi thành phương pháp khác, nhất định sẽ có người không phục.
- Đúng rồi, vừa nãy muội nói tất cả ngoại môn đệ tử đều phải gánh vác một ít tạp vụ, phải không? - Triệu Địa tò mò hỏi.
- Không sai.
Ngũ Căn ca năm nay mới gia nhập bổn môn phải không?
Một tháng sau, sẽ có nhiệm vụ phái tới cho huynh.
Còn việc là nhiệm vụ gì, tốt hay xấu, thì khó nói lắm.
Tuy nhiên, muội cũng có một chủ ý, có thể giúp Ngũ Căn ca chọn được công việc. - Giản Hinh Nhi khẽ cười, cố làm ra vẻ thần bí.
Triệu Địa cũng không mắc bẫy, cố ý làm ra vẻ không tin, thản nhiên nói:
- Nhưng muội cũng chỉ tới Thái Hư môn sớm hơn ta một năm, làm sao có thể thay ta an bài công việc?
Ta chỉ có thể trông vào ý trời thôi...
Quả nhiên, Giản Hinh Nhi nóng nảy, nhảy dựng lên nói:
- Là thật đó! Người phụ trách đăng ký, an bài sự vụ cho ngoại môn đệ tử mới tới chính là một lão đầu Trúc Cơ sơ kỳ rất tham lam.
Lão có quan hệ thân thiết với sư bá của muội, chỉ cần huynh kín đáo đưa cho lão một ít lợi nhỏ, sẽ được ưu tiên chọn việc.
- Thật sao? Vừa khéo ta cũng muốn chọn một việc có thể có được thời gian dài một chút để tranh thủ tĩnh tọa tu luyện, tốt nhất là có thể có được tĩnh thất độc lập. - Triệu Địa mừng rỡ nói.
Giản Hinh Nhi thản nhiên cười:
- Đã bao nhiêu năm không gặp, Ngũ Căn ca vẫn quen chăm chỉ tu luyện như ngày nào.
Ngày mai huynh hãy tới Hương Lô phong Tri Sự quan, tìm một vị lão đầu họ Mã Trúc Cơ sơ kỳ.
Cứ nói là do Giản Hinh Nhi, thuộc hạ của Tôn sư bá, giới thiệu tới, hẳn là có thể tìm được một công việc nhẹ nhàng.
Hai người vừa nói vừa cười tán gẫu, thời gian trôi qua rất nhanh.
Sắc trời đã tối, Giản Hinh Nhi còn có việc phải về phục mệnh Tôn sư bá.
Vì vậy, hai người mạnh ai nấy ngự Phi Vũ pháp khí bay đi theo hai hướng khác nhau.
Sau khi Triệu Địa bay trở về nhà đá, hắn đặt mấy khối hạ phẩm linh thạch vào mấy chỗ lõm dùng để khảm linh thạch bốn phía nhà đá.
Cấm chế pháp trận của căn nhà này lập tức được kích hoạt.
Cấm chế pháp trận này tuy đơn sơ, lực phòng ngự không cao, nhưng có tác dụng rất lớn trong việc che giấu thần thức của tu sĩ.
Ít nhất, tu sĩ Trúc Cơ kỳ không thể dùng thần thức vô ý xâm nhập vào nhà đá.
Sau khi mở cấm chế pháp trận, Triệu Địa lấy ra một chiếc ngọc giản cổ xưa màu vàng áp lên trán, chậm rãi dùng thần thức xâm nhập vào đó, đọc loại bí thuật được ghi chép bên trong.
Đây là lúc Triệu Địa đi qua Lưu Vân Sơn mạch, đánh chết một đôi phu phụ tu sĩ và lấy được hai túi trữ vật cùng chiếc ngọc giản này.
Ngoài ngọc giản ra, trong hai túi trữ vật kia còn có bảy tám chục khối hạ phẩm linh thạch, năm ba khối trung phẩm linh thạch, hơn mười món hạ phẩm pháp khí, một món trung phẩm pháp khí cùng một đống sách ghi công pháp cơ bản đủ các loại thuộc tính.
Rất nhiều hạ phẩm pháp khí và công pháp căn bản này hiển nhiên không phải của hai vợ chồng kia, tám thành là vật của những tu sĩ cấp thấp đã ngộ độc thủ của họ.
Tự nhiên, những thứ này Triệu Địa không thèm để ý, chỉ có chiếc ngọc giản cổ kính mới khiến hắn chú ý.
Sau khi nghiên cứu thêm, hắn phát hiện trong ngọc giản dùng cổ văn ghi lại một loại bí thuật tên là Nặc Linh thuật.
Lúc còn ở Giản gia, Triệu Địa cũng đã từng học loại văn tự này.
Trong khoảng thời gian gần đây, chỉ cần có lúc rảnh rỗi, hắn đều dùng để tìm hiểu bí thuật này.
Nặc Linh thuật này khá kỳ diệu, chuyên dùng để che giấu dao động trên người.
Trừ phi gặp tu sĩ tu vi vượt xa mình, bằng không rất khó phát hiện.
Lúc trước, hai tu sĩ tầng mười một, tầng mười hai hóa thành hai tu sĩ tầng ba cấp thấp dưới mắt Triệu Địa, mà hắn lại không thể phát hiện chút nào.
Nếu Triệu Địa có thể học được bí thuật quỷ dị như vậy, hẳn cũng sẽ có đất dụng võ.
Ngày hôm sau, Triệu Địa đi đến Hương Lô phong, tìm được Tri Sự quan, nhưng được báo rằng Mã sư bá đã rời núi, phải vài ngày sau mới trở về.
Hắn đành phải tiu nghỉu quay về.
Mấy ngày kế tiếp, Triệu Địa một mực tìm hiểu Nặc Linh thuật.
Hắn cảm thấy bộ bí thuật này không quá phức tạp, mình có thể tu luyện được.
Chỉ là bộ bí thuật này có thiếu sót: khi sử dụng để che giấu linh khí trên người, không thể điều động quá nhiều linh khí, bằng không sẽ lập tức mất đi hiệu quả che giấu.
Một ngày nọ, đang tu tập Nặc Linh thuật, Triệu Địa chợt thấy một viên ngọc lớn bằng hạt đậu vẽ một đạo hồng quang dừng trên cấm chế nhà đá.
Tay trái hắn vung lên nhẹ nhàng, viên hồng ngọc lập tức rơi vào lòng bàn tay.
Triệu Địa khẽ dùng sức, chỉ nghe "bốp" một tiếng nhỏ, viên ngọc lập tức hóa thành điểm điểm linh quang biến mất giữa không trung.
Đồng thời, giọng êm ái của Giản Hinh Nhi vang lên:
- Ngũ Căn ca, vẫn còn ở trong phòng tu luyện hay sao?
Muội dẫn huynh đi dạo trong môn một chút.
Đây chính là một đạo phi phù truyền âm Giản Hinh Nhi gửi tới.
Triệu Địa thu hồi ngọc giản, đi ra nhà đá, quả nhiên thấy Giản Hinh Nhi đang đứng cười dựa bên một cây thúy trúc.
Chỉ là bên cạnh nàng đã có thêm một tu sĩ thanh niên tuấn tú chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, làn da trắng nõn, tu vi Luyện Khí kỳ tầng mười hai.
Giản Hinh Nhi thấy Triệu Địa đi ra, bèn nhảy vọt mấy bước tới bên cạnh, kéo tay hắn nũng nịu nói:
- Ngũ Căn ca, vì sao mấy hôm nay huynh không tới chơi với người ta?
Triệu Địa trước hết sửng sốt, ngay sau đó thấy Giản Hinh Nhi đang nháy mắt với mình, lập tức lãnh hội ý của đối phương, nhanh chóng xuôi theo đáp:
- Ta mới nhập môn, còn chưa quen thuộc nơi này, sợ rằng không tìm được chỗ của muội.
Muội cũng có thể tới tìm ta mà...
Vừa nói, hắn vừa liếc thanh niên sau lưng Giản Hinh Nhi một cái.
Thanh niên thấy hai người chỉ lo hàn huyên cười nói với nhau, bỏ mặc mình một bên, trên gương mặt trắng trẻo thoáng qua vẻ hồng hào, cố gắng áp chế cơn giận trong lòng.
- Vị sư huynh này là... - Triệu Địa thấy Giản Hinh Nhi hoàn toàn không có ý giới thiệu, đành chủ động hỏi.
- À, đây là Bạch Sơ Lê Bạch sư huynh.
Bạch sư huynh, đây là Ngũ Căn ca ca thanh mai trúc mã của muội, đại danh là Triệu Địa. - Giản Hinh Nhi làm bộ mới vừa nhớ ra, liên tục giới thiệu, nói đến mấy chữ "thanh mai trúc mã" còn cố ý cao giọng mấy phần.
- Thì ra là Bạch sư huynh, hạnh ngộ hạnh ngộ! - Triệu Địa hai tay ôm quyền thi lễ, lại hỏi: - Không biết Bạch sư huynh tới đây có gì chỉ dạy?
Thanh niên mặt trắng nghe Triệu Địa hỏi vậy, trên mặt thoáng ửng hồng, đằng hắng một tiếng rồi đáp:
- Tại hạ cũng nghe nói Giản sư muội muốn tới Tân Nhân cốc.
Bạch mỗ đang muốn biết một chút về phong thái các vị sư đệ, cho nên mới đi cùng Giản sư muội tới đây.
- Thì ra là như vậy.
Nhưng tại hạ tư chất kém cỏi, khiến Bạch sư huynh chê cười. - Triệu Địa sao không nhìn ra ý đồ của đối phương cố tình để mắt tới Giản Hinh Nhi, chỉ cố làm ra vẻ hồ đồ đáp như vậy.
- Ôi, các vị không nên nói những lời khách sáo với nhau như vậy.
Bạch sư huynh, muội cùng Ngũ Căn ca muốn đi dạo xung quanh một vòng, tham quan tiên cảnh như họa của Thái Hư môn chúng ta.
Nơi đây còn có rất nhiều sư đệ mới nhập môn, Bạch sư huynh hãy chỉ điểm cho các sư đệ nhiều hơn một chút.
Chúng ta đi trước một bước.
Giản Hinh Nhi vừa nói vừa lôi kéo tay Triệu Địa, chạy ra ngoài cốc.
Sau đó, hai người tế xuất Phi Vũ pháp khí, đằng không bay đi.
Thanh niên mặt trắng dưới đất nhìn theo bóng hai người bay đi xa, lúc này không che giấu cơn giận nữa.
Trán y nổi gân xanh, sắc mặt thoắt đỏ thoắt xanh.
Y nắm chặt hai đấm, tay phải giơ lên rồi dùng sức đấm mạnh xuống phía dưới, hung hăng thấp giọng nói:
- Triệu Địa! Hừ, nếu ngươi không thức thời, không ngoan ngoãn rời khỏi Hinh Nhi, vậy sẽ cho ngươi biết một chút thủ đoạn của Bạch mỗ!
Sau khi lẩm bẩm để lại một câu nói hung hăng, thanh niên mặt trắng cũng ngự khởi pháp khí bay về một phương hướng khác, rời khỏi sơn cốc.