Có thể đổi lại bất cứ lúc nào trong Cấu hình đọc
Sau khi hoàn tất những việc này, Phong Vân Vô Kỵ lại vung tay lên, một đoàn thần lực mênh mông xuyên qua tầng tầng không gian, bay vào Đại Thứ Nguyên.
"Ầm ầm!"
Trong Đại Thứ Nguyên, vài tinh cầu khổng lồ đột ngột nổ tung, tất cả Huyết tộc cư ngụ trong đó đều hóa thành tro bụi, bao gồm cả Huyết tộc Nghị lão.
Sau hai lần ra tay liên tiếp, thần lực trong cơ thể Phong Vân Vô Kỵ đã giảm hơn một nửa, nhưng vẫn tương đương với chư Thần.
"Ầm!"
Một tia sét lướt qua, Phong Vân Vô Kỵ lập tức biến mất.
Pháp tắc thời gian lại dao động.
"Ong!" "Ong!" "Ong!"
Sau chín tiếng kim loại vang dội, chín chiếc đỉnh lớn xếp hàng đều đặn quanh Lăng Hiên Viên Bắc Hải.
Đây chính là Thái Cổ Cửu Đỉnh mà Chiến Đế từng dùng để mở ra Thần quốc.
Ánh sáng chợt lóe lên, Phong Vân Vô Kỵ lại xuất hiện phía trên Lăng Hiên Viên.
Hắn ấn bàn tay xuống, mảnh đất cuối cùng của Thái Cổ cũng vỡ tan.
Mặt đất nứt ra, bên dưới Lăng Hiên Viên lộ ra một tấm bia đá to lớn, chính là cổ chiến bia mà Phong Vân Vô Kỵ tìm kiếm bấy lâu không thấy.
Trên một mặt của cổ chiến bia khắc dòng chữ "Thanh Long bị thương, Thái Cổ diệt vong", còn mặt còn lại ghi "không phá không lập, phá rồi lại lập".
Đám người Đại Trưởng lão Thanh Long vốn chỉ thấy được một mặt của cổ chiến bia, không nhìn thấy mặt còn lại.
Đôi mắt của Phong Vân Vô Kỵ có thể thấu thị quá khứ, hiện tại và tương lai, biết được cổ chiến bia này chính là hạt nhân khởi nguyên khi Thái Cổ thành hình, hôm nay muốn xây dựng lại Thái Cổ vẫn cần dùng đến nó.
"Rào rào!"
Chín sợi xích lớn từ trong Thái Cổ Cửu Đỉnh bắn ra, từ chín phương hướng tương ứng móc vào cổ chiến bia.
Phong Vân Vô Kỵ đánh một chưởng vào cổ chiến bia, thần lực ào ạt tràn vào bên trong.
Tiếng dây xích lay động không ngừng vang lên.
"Ầm!"
Một đoàn ánh sáng màu vàng đất từ trong cổ chiến bia bắn ra, rót vào Thái Cổ Cửu Đỉnh, rồi từ đó khúc xạ ra bốn phương.
Hư không mênh mông nhộn nhạo như sóng nước.
Từ bốn phương tám hướng, những mảnh không gian vỡ nát của Thái Cổ như trăm sông về biển, bị hút vào trong ánh sáng màu vàng đất này.
Đây là quá trình tái tạo không gian, cần tốn không ít thời gian.
Ý thức của Phong Vân Vô Kỵ thoáng trở nên ngơ ngác, hắn biết thời gian không còn nhiều, trong thời gian này hắn nhất định phải hoàn thành tất cả bố trí.
Ánh mắt hắn ngưng trọng lại, từ chín chiếc đỉnh lớn lại bắn ra chín sợi xích.
Có điều lần này dây xích không bắn tới cổ chiến bia, mà hội tụ tại một điểm phía trên chiến bia.
Tại điểm cuối của chín sợi xích lớn màu bạc, một bảo tọa màu bạc lấp lánh, to lớn đột nhiên xuất hiện, trên bảo tọa có rất nhiều hoa văn phức tạp.
Phong Vân Vô Kỵ ngẩng đầu lên.
Một cầu thang màu bạc phát ra ánh sáng nhàn nhạt từ trên bảo tọa màu bạc trên cao kia trải xuống, kéo dài đến dưới chân hắn.
"Cộp!"
Phong Vân Vô Kỵ bước lên cầu thang màu bạc từ phía trên trải xuống, chậm rãi đi về phía trước.
Khi hắn bước đi, một đoàn ánh sáng trắng nhàn nhạt cũng từ trong thân thể hắn tỏa ra.
Mỗi lần hắn bước lên một bậc thang, ánh sáng từ trong cơ thể phát ra lại mạnh hơn một phần.
Khi hắn đi lên đỉnh cầu thang màu bạc, ánh sáng toàn thân đã giống như ánh trăng rạng rỡ.
Phong Vân Vô Kỵ xoay người, hai tay đặt lên hai bên bảo tọa, từ từ ngồi xuống, ánh mắt nhìn về nơi xa vô tận.
"Rào rào!"
Cầu thang màu bạc trong nháy mắt biến mất.
Những sợi xích màu bạc lay động, bảo tọa màu bạc từ từ nâng Phong Vân Vô Kỵ lên cao, ánh sáng bên ngoài cơ thể hắn càng lấp lánh.
Ngồi trên bảo tọa màu bạc, nhìn xuống nơi đã từng là Thái Cổ, trong lòng Phong Vân Vô Kỵ lại bình lặng dị thường, không vui không buồn, cũng không có giận dữ.
Thậm chí hắn đã gần như không còn một chút tình cảm nào, chỉ còn sót lại ký ức.
"Có lẽ đây là cái giá phải trả để thành Thần." – Phong Vân Vô Kỵ yên lặng thầm nghĩ.
Thời gian không còn nhiều, hắn biết tất cả ký ức rồi cũng sẽ trôi mất, cuối cùng hắn sẽ không còn là chính mình.
Bảo tọa càng lúc càng cao.
Ở ven rìa mảnh đất đang thành hình này, Phong Vân Vô Kỵ đột nhiên nhìn thấy mấy cô gái.
– Trưởng lão, ngài nói xem Vô Kỵ ca ca sẽ thành công chứ?
U Nhược mặc y phục lụa mỏng màu đen, bên cạnh là mấy vị trưởng lão Phong tộc.
Toàn bộ Lăng Hiên Viên đều bị ánh sáng bao phủ, khoảng cách quá xa khiến bọn họ không thể biết được chuyện gì đang xảy ra.
Bọn họ chỉ có thể yên lặng chờ đợi kết quả cuối cùng.
– Chắc là như vậy. – Trưởng lão lẩm bẩm nói.
– Ừm, U Nhược cũng tin.
Phía bên kia, Ngạo Hàn Yên lẳng lặng đứng ở bên ngoài phạm vi.
Ánh sáng trắng nhàn nhạt kia xa xôi tựa như Cửu Tinh, khiến cho nàng không thấy rõ.
"Vô Kỵ, ta vẫn sẽ luôn chờ chàng." – Ngạo Hàn Yên nắm chặt tay, nhìn đoàn ánh sáng đang dâng lên trên Lăng Hiên Viên Bắc Hải.
Gió thổi góc áo của nàng lay động, như cành liễu nhẹ nhàng buông xuống.
Tại một nơi trong hư không cách đó rất xa, Phong Vân Vô Kỵ nhìn thấy Phượng Phi mặc phượng bào màu đỏ quen thuộc của nàng, đứng trong hư không lạnh lẽo, yên lặng rơi nước mắt.
Trên bảo tọa, Phong Vân Vô Kỵ khẽ thở dài một tiếng.
Cả đời hắn đội trời đạp đất, nhưng đứng trước hai cô gái này lại luôn cảm thấy hổ thẹn.
"Có lẽ đây chính là đời người, vĩnh viễn không hoàn hảo, tràn đầy tiếc nuối." – Phong Vân Vô Kỵ bỗng nhớ đến Đọa Lạc Vương Lộ Tây Pháp.
U Vô Tà đã từng nhờ hắn báo thù giúp, giết chết vị Đọa Lạc Vương này.
Nhưng Đọa Lạc Vương Lộ Tây Pháp đã sớm lao vào biển ánh sáng mênh mông, biến mất sau một vụ nổ.
Còn có Chủ Thần thứ mười bốn, Phong Vân Vô Kỵ vốn nên giết chết hắn, nhưng khi nhìn thấy hắn, Phong Vân Vô Kỵ lại đột nhiên cảm thấy thật ra hắn cũng là một kẻ đáng thương, cuối cùng hắn lại chết trong tay Âm Mưu Chủ Tịch Nhĩ Lạc.
Còn Âm Mưu Chủ Tịch Nhĩ Lạc mưu tính hàng tỉ năm, cuối cùng lại chết trong tay mình.
Vận mệnh thật ra rất trớ trêu.
Tại vũ trụ ban đầu, Chủ Thần thứ mười bốn bởi vì thực lực quá mạnh nên bị quy tắc bình hành ảnh hưởng, thân thể bị chia cắt, ngay cả linh hồn cũng bị phân chia.
Hắn để lại Sát Lục Ma Quyết, lưu lại linh hồn tà ác trong hỗn độn trường hà, chỉ vì muốn phá phong ấn ra ngoài, trở lại Thần vị, nhưng cuối cùng vẫn phải chết.
Còn hai viên Thần Cách của hắn lại biến tướng được mình kế thừa.
Nói như vậy mình chẳng phải là một Chủ Thần thứ mười bốn khác sao?
Phong Vân Vô Kỵ tự giễu thầm nghĩ trong lòng.
Từng ý niệm liên tục lướt qua đầu, Phong Vân Vô Kỵ biết đó là dấu hiệu ký ức của con người đang trôi đi.
Trước khi đặt chân đến Thái Cổ, ta không ngừng khổ luyện, chỉ một lòng muốn phi thăng, theo đuổi lực lượng mạnh nhất.
Bây giờ ta đã có được lực lượng mạnh nhất trong vũ trụ, nhưng cũng mất đi tình cảm của con người, cuộc đời ta rốt cuộc xem là viên mãn hay đầy tiếc nuối?
Phong Vân Vô Kỵ khẽ lắc đầu, vấn đề này hắn cũng không biết câu trả lời, hắn chỉ biết là tất cả những điều này đều do mình lựa chọn.
Ký ức từ khi sinh ra đến nay lần lượt thoáng qua trong đầu, mỗi hình ảnh lướt qua đều có một phần ký ức vĩnh viễn biến mất.
"Tách!"
Hai giọt nước mắt từ khóe mắt Phong Vân Vô Kỵ chậm rãi chảy ra, đây không phải bi thương mà là ký ức trôi mất.
Khi hai giọt nước mắt rơi xuống cũng là lúc ký ức của hắn hoàn toàn biến mất.
"Bộp!"
Hai giọt nước mắt lóng lánh mang theo tất cả ký ức và tình cảm của Phong Vân Vô Kỵ lăn dài trên gương mặt.
"Đây là những gì cuối cùng ta có thể làm được." – Phong Vân Vô Kỵ nhìn hai giọt nước mắt kia rơi xuống khoảng không, ngón tay búng một cái, hai luồng ánh sáng màu xanh sẫm liền dung nhập vào giọt lệ.
Hai giọt lệ bỗng bắn ra một vòng ánh sáng nhu hòa, trong nháy mắt biến thành dáng vẻ Phong Vân Vô Kỵ, mang theo một nụ cười ôn hòa tương ứng bay về hai hướng khác nhau.
Chúng mang theo tất cả ký ức và tình cảm của Phong Vân Vô Kỵ, nhưng lại là chính hắn của khi xưa, chỉ vì muốn bù đắp nỗi tiếc nuối đối với hai cô gái.
Mặc dù chúng có tất cả ký ức và tình cảm của hắn, nhưng đã là một sinh mệnh hoàn toàn mới do hắn tạo ra.
Nhưng bí mật này các nàng sẽ vĩnh viễn không hề hay biết, có lẽ cho dù biết các nàng cũng sẽ tin đó chính là hắn.
"Ầm ầm!"
Cửu Đỉnh rung chuyển.
Bảo tọa màu bạc đưa Phong Vân Vô Kỵ lên cao, ánh sáng từ trong thân thể tỏa ra càng rực rỡ, ánh mắt của hắn lại càng lạnh lẽo vô tình.
"Ầm!"
Ở nơi cao vô tận, Phong Vân Vô Kỵ tách khỏi bảo tọa.
Thân thể hắn vẫn tỏa ra ánh sáng như vầng trăng, càng lúc càng lên cao.
Dưới ánh sáng bao phủ, thân thể hắn bỗng nhiên lớn lên, áp lực phát ra cũng càng lúc càng mạnh.
– Vô Kỵ!
Ven rìa vùng đất đang thành hình vang lên tiếng kêu của một cô gái, tiếp đó một bóng người đỏ rực quen thuộc từ dưới đất bay lên.
Phong Vân Vô Kỵ có thể lừa gạt người khác nhưng không thể gạt được nàng, nàng biết sau lần này sẽ không còn gặp lại hắn.
– Vô Kỵ, chờ thiếp!
Phượng Phi hóa thành một bóng dáng đỏ rực bay nhanh về hướng Phong Vân Vô Kỵ, trên khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy nước mắt, không ngừng tuôn rơi.
Nàng biết, người mà nàng yêu đã mất đi tất cả ký ức và tình cảm, hắn đã không còn là chính mình, nhưng nàng vẫn muốn ở bên cạnh hắn, vô oán vô hối.
"Phượng Minh!"
Một luồng sáng đỏ rực từ trong cơ thể Phượng Phi tỏa ra, rực cháy.
Giữa không trung, thân hình của nàng hóa thành một con Chu Tước đỏ rực, đập cánh bay về phía Phong Vân Vô Kỵ.
"Vô Kỵ, chúng ta đừng rời xa nữa được không?" – Trong đôi mắt rực sáng của Chu Tước thoáng hiện lên vẻ ảm đạm, ý thức của Phượng Phi càng lúc càng yếu.
Bản thân nàng vốn do máu tươi Chu Tước mà sinh ra, trời sinh đã có năng lực hóa thân thành Chu Tước.
Giờ phút này cuối cùng nàng đã hoàn toàn dung hợp với bản nguyên trong cơ thể.
"Phượng Minh!"
Trong tiếng phượng kêu réo rắt, Chu Tước to lớn mang theo ngọn lửa vô tận vẽ nên một đường cong duyên dáng trong hư không, bay về phía Phong Vân Vô Kỵ.
Phong Vân Vô Kỵ lặng lẽ nhìn quầng sáng đỏ rực từ phía dưới bay nhanh đến, thở dài một tiếng, mở một khe hở trong vòng ánh sáng quanh thân để nó bay vào bên trong.
"Phượng Minh!"
Chu Tước to lớn đập đôi cánh xinh đẹp, bay quanh Phong Vân Vô Kỵ, vui sướng kêu lên.
Từ trong đôi mắt kia, Phong Vân Vô Kỵ đã không còn cảm nhận được cô gái kiêu ngạo và thâm tình lúc trước.
Trong tiếng thở dài nhàn nhạt, ánh mắt của hắn thoáng hiện lên vẻ ảm đạm, một chút ký ức còn lại về Phượng Phi trong đầu cũng hoàn toàn biến mất.
"Ầm!"
Bốn đoàn ánh sáng mênh mông từ trong cơ thể Phong Vân Vô Kỵ tỏa ra.
Trong đó có ba đoàn xoay chuyển trên không trung, hóa thành ba Thánh Thú Bạch Hổ, Huyền Vũ và Thanh Long.
Còn một đoàn khác lại có màu xanh sẫm, bên trong tràn đầy sinh cơ bàng bạc, chính là sinh khí do Cửu Chuyển Sinh Tử Huyền Công của chính bản thân hắn tu luyện đến cực hạn chuyển hóa mà thành.
Ánh sáng màu xanh sẫm kia lan ra, trong nháy mắt tựa thảm xanh bao trùm đại địa.
Toàn bộ mảnh đất Thái Cổ đều rung chuyển, bắt đầu diễn biến.
Trong hư không, một đoàn ánh sáng như vầng trăng chợt bắn lên, càng lúc càng cao, cuối cùng chìm vào sâu trong hư không tối tăm phía trên.
Đối diện với biển ánh sáng và vực sâu hắc ám, một đoàn ánh sáng trắng ôn hòa như gợn sóng lan ra trong hư vô.
Một Thần quốc mới đang thành hình.
Một nam tử hình người cao vạn trượng đứng sừng sững giữa quốc độ này, toàn thân phát ra ánh sáng còn chói mắt hơn gấp trăm ngàn lần so với mặt trời.
Mặc dù có hình người, nhưng trên mặt hắn lại không tìm được một chút tình cảm nào của con người.
"Phượng Minh!"
Bên cạnh áp lực cùng ánh sáng do vị Chủ Thần mới này phát ra, một con Chu Tước to lớn mang theo ngọn lửa hừng hực bay lượn xung quanh.
"Ầm ầm!"
Sâu trong vũ trụ, một đoàn ánh sáng trắng che kín trời đất từ trong bóng tối tràn ra.
Toàn bộ vũ trụ đều rung chuyển dưới ánh sáng khiến chư Thần cũng phải kinh hãi này.
Hai mươi bốn bóng người khổng lồ đứng sừng sững trong biển ánh sáng và vực sâu hắc ám, những đôi mắt vàng kim lạnh giá cùng nhìn về một hướng.
"Ong!"
Dưới sự quan sát của chư Thần, trong ánh sáng trắng mênh mông, bóng người cao vạn trượng đứng sừng sững trong hư không đột nhiên phân ra làm ba.
Bóng người bên trái hoàn toàn đen kịt, khuôn mặt dữ tợn, trên trán có Sát Lục Thần Cách.
Bóng người ở giữa khí tức bình tĩnh ôn hòa, trên trán có Kiếm Thần Cách.
Bóng người bên phải lại có màu trắng sữa, trong khí tức ngập tràn sự thần thánh, trên trán có Cứu Rỗi Thần Cách và Thời Gian Thần Cách.
"Ầm ầm!"
Sâu trong vũ trụ, tiếng ầm ầm càng lúc càng nhỏ, ánh sáng trắng do pháp tắc cân bằng biến thành dần dần tan đi.
Trong bầu trời, ánh sáng của Cửu Tinh trở nên ảm đạm, sau vài hơi thở đột nhiên đồng loạt biến mất trong màn đêm.
Cửu Tinh thối lui, sự cân bằng mới đã hình thành.
Ba hợp làm một, Phong Vân Vô Kỵ, Quang Minh Chư Thần và Hắc Ám Chư Thần tạo thành một thế chân vạc cân bằng.
Một hóa thành ba, Sát Lục Thần thuộc về phe Hắc Ám, Cứu Rỗi Thần thuộc về phe Quang Minh, Kiếm Thần đồng thời có đủ thuộc tính của cả hai phe, Quang Ám một lần nữa cân bằng.
Một hóa thành ba, ba hợp làm một, có thể nói là Tam Ngôi Nhất Thể.
Vị Chủ Thần thứ hai mươi bảy là Thần của loài người, được gọi là Thần Tam Ngôi Nhất Thể.
Mỗi khi Thần Tam Ngôi Nhất Thể nhận được quá nhiều thần lực từ trong vũ trụ, đạt đến mức độ phá vỡ cân bằng, lực lượng cân bằng sẽ xuất hiện.
Để ứng phó với sự nguy hiểm của lực lượng cân bằng, khi đó Thần Tam Ngôi Nhất Thể sẽ lại phân làm ba.
Mỗi lần Thần Tam Ngôi Nhất Thể đều giáng xuống thần phạt lôi kiếp để giảm bớt thần lực trong cơ thể.
Đối với Quang Ám Chư Thần thì thần lực vô cùng quý giá, nhưng đó lại là gánh nặng của Thần Tam Ngôi Nhất Thể.
Trong vũ trụ, hễ có thương vong và sát lục thì Thần Tam Ngôi Nhất Thể lại có thể nhận được thần lực liên tục không ngừng.
Vì để tránh cho thần lực của Thần Tam Ngôi Nhất Thể quá mạnh, uy hiếp đến chư Thần, Quang Ám Chư Thần không thể không kiềm chế thần ma hai giới, giảm bớt giết chóc và chiến tranh trong vũ trụ.
Hai mươi bảy vị Chủ Thần kiềm chế lẫn nhau, tạo thành sự cân bằng, không ai dám tùy tiện ra tay.
Từ cuộc chiến thần ma lần đầu tiên trở đi, cuối cùng vũ trụ đã chào đón một thời kỳ hòa bình dài nhất chưa từng có.
Thần quốc không có ngày đêm.
Ven rìa Thái Cổ, một nam tử anh tuấn cất bước bước vào tầm mắt của một thiếu nữ áo đen.
– Vô Kỵ ca ca!
U Nhược vui mừng vội vàng chạy tới, nắm lấy tay nam tử, nép đầu vào lồng ngực của hắn:
– Ca ca, muội tưởng rằng huynh sẽ không trở lại.
Nam tử mỉm cười vuốt ve mái tóc dài của U Nhược, nhẹ giọng nói:
– Sao lại thế chứ, nha đầu ngốc, ca ca còn hứa sẽ chăm sóc muội cả đời mà.
U Nhược ngẩng đầu lên, vui mừng nói:
– Có thật không?
– Ừ, thật.
Nam tử nắm lấy tay thiếu nữ, từ từ đi về phía xa.
Cùng lúc đó, ở một nơi khác cách rất xa.
Ngạo Hàn Yên ngơ ngác nhìn bóng dáng ngày nhớ đêm mong trước mắt, dường như hoài nghi đây có phải là ảo ảnh hay không.
– Ta thích nàng. – Phong Vân Vô Kỵ đứng trong hư không, nhìn nàng mỉm cười nói.
Tại khoảnh khắc đó, Ngạo Hàn Yên nước mắt tuôn rơi.
Nàng vội vàng cúi đầu xuống lau đi nước mắt, sau đó ngẩng đầu lên, trên mặt nở một nụ cười hạnh phúc.
Theo thời gian trôi qua, Thái Cổ đã không còn tồn tại trong ký ức của thần ma, hoàn toàn chìm vào dòng chảy lịch sử.
Tại nơi Thái Cổ từng tồn tại, những sinh mệnh mới lại được sinh ra.
Trong các không gian vũ trụ có một truyền thuyết, nhân loại nơi đây đều có sức mạnh kinh thiên động địa.
Nó có một cái tên rất dễ nghe, đó là Tiên Giới.
Cửu Tinh thối lui, vũ trụ trở lại cân bằng.
Tất cả không gian tàn phá lại khôi phục, những không gian từng bị hủy diệt một lần lại xuất hiện sinh mệnh mới, nhân loại không ngừng sinh sôi.
Trong vũ trụ, chỉ cần có sinh mệnh thì sẽ có chiến tranh, thần ma vĩnh viễn sẽ không từ bỏ việc chinh phạt, thống trị nhân loại.
Thái Cổ tuy đã bị diệt, nhưng hạt giống của Nhân tộc Thái Cổ đã sớm trải khắp vô số không gian, tiếp theo chính là thời đại của nhân loại.
Chiến tranh giữa thần, ma, nhân và huyết tộc nhất định còn sẽ đến, nhưng đó tất nhiên là chuyện của khi Cửu Tinh lần nữa hiện thế.
Trong hư không đen kịt, Thần Cách của Âm Mưu Chủ Tịch Nhĩ Lạc phiêu đãng trong hư vô, không ai biết nó sẽ trôi về phương nào.
Tại một góc vũ trụ khác, một đứa trẻ đáng yêu lẳng lặng trôi nổi trong bóng tối, dường như đang ngủ say.
Khóe miệng của nó nở một nụ cười, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng cười: "A ha!
A ha!".