Có thể đổi lại bất cứ lúc nào trong Cấu hình đọc
Nửa năm sau, Phong Vân Vô Kị cuối cùng cũng bước ra khỏi thông đạo âm u dưới lòng đất.
Cúi đầu đi qua cửa Thánh Điện, khoảnh khắc nhìn thấy ánh mặt trời, Phong Vân Vô Kị như có cảm giác cách biệt thế gian.
"Ta cứ nghĩ ngươi phải mất hơn một năm công phu tìm kiếm mới có thể từ trong đó đi ra, không ngờ ngươi đã nhanh chóng ra ngoài như vậy," Hữu Thị Giả quay lưng về phía Phong Vân Vô Kị nhạt giọng nói. "Sao, chọn được võ học ngươi cần rồi hả?"
Phong Vân Vô Kị nhìn bầu trời thâm thấp, mây đen dày đặc đang kéo đến, bóng đen khổng lồ bắt đầu bao phủ mặt đất, ngay cả nơi chân trời cũng hiện lên một tầng âm u.
Nhanh chóng bước qua Thị Giả, Phong Vân Vô Kị lơ đãng nói: "Đúng vậy." Sau đó biến mất khỏi khu vực quản lý của Thị Giả.
Quảng trường bên ngoài Thánh Điện trông như một bình nguyên vô bờ bến.
Quảng trường được tạo thành từ vô số khối đá tảng, hiện tại có không ít người đang ngồi ở đó.
Nhưng mỗi ngày đều có người từ khối đá bản đứng dậy, xuống núi, đồng thời cũng có người lên núi ngồi trên các khối đá bản.
Sau khi đợi nửa ngày, Phong Vân Vô Kị cuối cùng cũng tìm thấy một khối đá tảng trống dưới gốc một cây dong khổng lồ cao vài chục trượng, rồi ngồi xuống.
Bên cạnh, còn có bốn vị cao thủ đang tu luyện, bốn người này chìm đắm trong tự tu, không để ý hay hỏi han gì đến sự xuất hiện của Phong Vân Vô Kị.
Tâm Pháp "Tinh Thần Ý Niệm Kiếm Thể Đại Pháp", Đệ Nhất Trọng Thiên, được chia làm ba tầng, phân biệt là: Bác Kiếm, Ngự Kiếm Thuật, và Thuật Ngự Kiếm.
Ba tầng này, đối với Phong Vân Vô Kị mà nói, là kỹ thuật xử kiếm trong truyền thuyết, nhưng trong Tinh Thần Ý Niệm Kiếm Thể Đại Pháp lại viết đó chỉ là cảnh giới đẳng cấp thấp nhất.
Trong thời đại Thái Cổ, mỗi loại võ công bí kíp tu luyện đến trình độ nhất định đều có uy lực kinh thiên địa khốc quỷ thần.
Cho dù là loại võ học nào thì "Diệt Ma Tâm Kinh" mà hắn sáng tạo ra cũng không thể sánh bằng.
Hắn bởi kiếm mà thành danh, bởi võ mà nhập đạo.
Ba thức Bác Kiếm Thức, Ngự Kiếm Thuật Thức, Ngự Kiếm Thức đối với hắn tuy tối tăm mờ mịt khó hiểu nhưng cũng là có một điểm khởi đầu.
Duy có khó khăn nhất là chân khí trong thể nội của hắn ở thế giới cũ có thể xưng hùng hậu, nhưng ở đây thì căn bản không bằng ai.
Bốn vị cao thủ bên cạnh, chìm đắm trong tự tu, chỉ cần vô ý phát tán khí thế ra ngoài đã làm hắn cảm thấy chấn kinh và khiếp sợ.
Trong đó, còn có một người luyện nội lực cực âm càng làm hắn có cảm giác chìm trong băng điêu.
Bác Kiếm, Ngự Kiếm Thuật, Ngự Kiếm – ba chiêu trong kiếm đạo tục thế là cực đỉnh tuyệt học, nhưng tại nơi đây, sau khi đã thuộc Ý Niệm Kiếm Thể Đại Pháp tâm pháp, tự khoách trương mở rộng, Phong Vân Vô Kị phát hiện trong tràng có ít nhất ba ngàn người thân mang kiếm đạo tuyệt học, trong đó vài người đã tu luyện thành công Ngự Kiếm.
Không gian quảng trường có hạn, không cho phép thoải mái luyện tập thi triển quyền cước, vì vậy phương pháp tu tập duy nhất là tu tập tại tâm niệm.
Bác Kiếm, kỹ xảo dùng kiếm thuần túy.
Chữ "Bác" viết bên cạnh là chữ "Mã" ý chỉ nhanh, bên phải hai chữ "X" ý chỉ song kiếm.
Bác Kiếm giả là song kiếm hỗ bác, hỗ kích, kỹ xảo chuyển phương hướng, đó cơ bản là tu tập võ học tối cơ sở của thượng thừa kiếm đạo.
Mắt liền với mũi, mũi liền với tim, nhắm mắt khoanh chân, nhập định vào cảnh giới bất động.
Ngay với thiên tư của Phong Vân Vô Kị, đoạn kiếm kỹ tối cơ sở này cũng làm hắn mất một tháng để đả tọa.
Khi thanh tỉnh lại, mở mắt, nửa thốn kiếm mang từ trong mắt bắn ra.
Tay trái xử kiếm kỹ trước khi phi thăng, tay phải Bác Kiếm, thi triển tả hữu hỗ bác chi kích, từ chiêu đối chiêu bắt đầu.
Cuối cùng, kết quả thật rõ ràng, Bác Kiếm thuật được liệt vào cực đỉnh kiếm thuật ở thế tục là có đạo lý.
Hai thanh kiếm trong quá trình va chạm cuối cùng đã chuyển được quỹ tích của kiếm đạo, chiêu kiếm tăng thêm hoàn mỹ, trong thiên biến vạn hóa Bác Kiếm thuật chỉ cần có cơ hội có thể nhất kích tất sát.
Đang tu tập đệ nhất tầng tâm pháp, Phong Vân Vô Kị kinh hãi phát hiện, bản thân có thể cảm ứng khí tức của những người phát ra không đến một phần ngàn công lực.
Nhưng trong vài vạn người, có hơn một vạn người mà Phong Vân Vô Kị không cảm ứng được sinh khí của bọn họ, giống như họ là những người đã chết.
Phong Vân Vô Kị hiểu có thể làm được giống như Thị Giả như vậy tất nhiên thuật thu liễm khí phải cực cao, đương nhiên võ công cũng không thể kém.
Nhìn lại từ một khía cạnh khác, Phong Vân Vô Kị đang tu tập tâm pháp đệ nhất tầng rõ ràng là vô cùng yếu, hơn nữa không bằng một phần vạn của bất kỳ người nào yếu nhất.
Tuy nhiên, hiểu đó là hiện tượng tất nhiên của tân phi thăng giả, nhưng Phong Vân Vô Kị còn có chút bất mãn, càng có thêm động lực để tiến lên.
Đệ nhị tầng tâm pháp: Ngự Kiếm Thuật.
Ngự Kiếm Thuật còn cách gọi khác là Bằng Khí Ngự Kiếm, chính là thuật trong truyền thuyết kiếm tiên, dùng khí ngự kiếm, lấy đầu địch thủ từ ngoài ngàn dặm, đó không phải là truyền thuyết, ít nhất Phong Vân Vô Kị đã từng gặp qua loại kiếm thuật ấy.
Chữ "Ngự", có "Mã" ý chỉ kiếm bay cực nhanh, bên phải chữ "X" thêm một nét ngang là chỉ kiếm cùng kiếm khí.
Ngự Kiếm Thuật bản chất từ cách thay đổi quỹ tích chuyển động của song kiếm hỗ bác, chỉ là sử dụng khí thay cho một thanh kiếm để thay đổi quỹ tích của chiêu kiếm.
Tu tập Ngự Kiếm Thuật đối với nội lực yêu cầu phi thường hà khắc và cũng cực tốn chân khí, nên tu tập Ngự Kiếm Thuật trước tiên cần có nguồn nội lực vô cùng mạnh mẽ.
Nhưng đáng tiếc chính là, trong tâm pháp của Ý Niệm Kiếm Thể Đại Pháp không có công quyết đề thăng nội lực, giống như người sáng tạo tâm pháp này bản thân là kẻ mạnh có võ công đã đạt đến trình độ nhất định.
Phong Vân Vô Kị thiên tư tuyệt đỉnh, từ khi sinh ra có năng lực nhìn một lần không bao giờ quên.
Trong thông đạo dưới Thánh Điện, bí kíp võ học khắc trên đó có tới hơn mười vạn, ngay cả hắn cố gắng cũng không thể nào nhớ hết, vì thế hắn tuyển chọn những chữ công pháp khẩu quyết được khắc lên với khí tức mạnh mẽ để ghi nhớ lại.
Nhưng dù vậy đã hơn vài ngàn công pháp, đó là cực hạn của hắn rồi.
Công pháp càng mạnh sức ép lên tâm thần càng mạnh, số lượng càng lớn càng tốn tâm sức.
Chọn đi chọn lại, cuối cùng Phong Vân Vô Kị tuyển chọn khí tức mạnh mẽ nhất là "Cửu Chuyển Sinh Tử Huyền Công".
Cửu Chuyển Sinh Tử Huyền Công, điều kiện luyện tập phi thường hà khắc, yêu cầu người luyện tập phải trải qua chín lần khảo nghiệm ở "Tử cảnh".
Mỗi lần như vậy võ công lại tăng nhiều lần, như vậy thì cũng đáng, nhưng loại công pháp này cần người luyện tập hủy một thân tu vi mới có thể luyện tập.
Điều này đối với người tu vi đã đạt đến đỉnh cao mà nói, là chuyện không thể chấp nhận.
Nhưng đối với Phong Vân Vô Kị mà nói, tuy nội công của hắn rất thâm hậu nhưng thâm hậu là ở cái thế giới trước khi phi thăng.
Tại đây, bất kỳ người nào cũng có thể giống như đạp chết một con gián đạp chết hắn.
Đã thế, hắn quyết định bỏ thân công lực này.
Luyện Cửu Chuyển Sinh Tử Huyền Công bước đầu tiên là tán công tự đoạn toàn thân thất kinh bát mạch làm chân khí trong thể nội tiêu tan.
Sau bước đầu tiên của tâm pháp còn có lưu ngôn của người sáng tạo: "Bước đầu tiên mười người còn sáu, có tính nguy hiểm cực cao, nếu người luyện tập ý chí không kiên định không thể luyện tập huyền công này."
Tán công là chuyện rất dễ dàng, tự đoạn toàn thân thất kinh bát mạch, có thể nói là trở thành một phế nhân, còn tập võ công ở đâu.
Chỉ cần là người biết võ học đều không tin công quyết này.
Vài trăm triệu năm trở lại đây, luyện tập qua công quyết này tuyệt đối không quá hai người.
Đại đa số mọi người khi nhìn thấy bước đầu tiên của công pháp, thậm chí còn chưa tính là công pháp đệ nhất tầng đã lùi bước.
Nhưng Phong Vân Vô Kị vẫn lựa chọn công pháp này.
Theo lý giải của hắn, điều kiện càng hà khắc, càng cổ quái, giống như loại công pháp này một khi luyện thành uy lực càng kinh thiên hãi địa.
"A!"
Phong Vân Vô Kị đau đớn kêu lên, âm thanh vang vọng chín tầng trời, vang vọng tại quảng trường.
Ngàn vạn tia máu từ chân lông của hắn chảy ra, ngay cả trong mắt, mũi, lỗ tai đều chảy máu.
Thống khổ vô cùng như thế này dù là người sắt cũng không chịu nổi.
Chỉ trong giây phút toàn thân hắn ướt đẫm máu tươi.
Cuối cùng chân khí trong cơ thể đã tiêu tan, Phong Vân Vô Kị cố gắng chịu đựng sự thống khổ xé gan ruột, trong cơ thể vận chuyển Cửu Chuyển Sinh Tử Huyền Công tâm quyết của đệ nhất chuyển.
Cửu Chuyển Sinh Tử Huyền Công đệ nhất chuyển tâm pháp là: "Sinh tử do mệnh."
Là một đoạn nội công phi thường huyền ảo, chỉ vừa niệm qua đoạn tâm pháp khẩu quyết, sự thống khổ trên cơ thể đã đỡ hơn trước nhiều.
Nhanh chóng sự thần kỳ của tâm pháp đệ nhất chuyển hiện ra.
Tàn kinh đoạn mạch giống như được quán nhập vào lực sống, nơi kinh mạch bị đứt dần dần tự sinh ra nhục nha, nhục nha ở hai bên đầu kinh mạch tự giao triền kết hợp lại, nhanh chóng từng đoạn kinh mạch liên tiếp được nối lại, trong cả quá trình phi thường đau đớn.
Đến lúc này Phong Vân Vô Kị mới hiểu tại sao Cửu Chuyển Sinh Tử Huyền Công ngay cả người tạo ra cũng coi điều kiện là vô cùng hà khắc nhưng không giải thích rõ ràng.
Chỉ bởi trong cả quá trình thống khổ người thường khó có thể chịu đựng, nhưng nếu so sự thống khổ này so với lợi ích luyện tập sau này thì chỉ là chuyện nhỏ.
Mất một tháng, im lặng đả tọa không nói không cử động.
Trong một tháng này, thất kinh bát mạch trong cơ thể hắn cuối cùng cũng tự nối lại toàn bộ.
Đến khi đoạn kinh mạch cuối cùng được nối lại, trong cơ thể hắn xuất hiện một luồng chân khí nhỏ.
Cỗ chân khí này tuy rất yếu, nhỏ như sợi chỉ nhưng cực thuần túy, so với Diệt Ma chân khí của hắn thuần túy hơn vài vạn lần.
Chân khí càng thuần túy, uy lực càng lớn, đó là những gì người luyện võ biết được.
Tâm pháp đệ nhất chuyển "Sinh tử do mệnh", đến giờ đã luyện thành.
Sau đó chuyện cần làm là tăng sự thuần túy của chân khí trong cơ thể cùng với số lượng.
Đệ nhất chuyển tâm pháp còn có một đoạn chữ ngoài lề như là tâm pháp sau khi hoàn thành trúc cơ.
Phong Vân Vô Kị không do dự vận hành đoạn tâm pháp này.
Nhưng không ngờ là sau khi vận hành đoạn tâm pháp, chân khí linh hoạt trong cơ thể trở nên chậm chạp, tốc độ vận hành chỉ còn đạt đến một phần ngàn so với trước.
Một cỗ khí tức tụ tập tại ngực hắn làm hắn thấy khó thở.
Là một võ giả chân chính, bản tính là tâm chí kiên định.
Như Phong Vân Vô Kị chính là loại võ giả ấy.
Hắn một mực kiên trì thôi động vận khí theo đoạn tâm pháp.
Khi chân khí trong cơ thể vận hành được một chu thiên, Phong Vân Vô Kị toàn thân chấn động.
Theo đó, mười vạn lỗ chân lông trên cơ thể đều mở lớn, nguyên khí từ thiên địa hải gian hùng dũng nhập vào cơ thể.
Phong Vân Vô Kị mừng rỡ đưa đoạn nguyên khí ấy toàn bộ nhập vào cơ thể chiếu theo đoạn tâm pháp ấy mà vận khí.
Nhưng Phong Vân Vô Kị không biết, quảng trường ở Thánh Điện bởi vì hắn mà xuất hiện một cơn lốc lớn, mà lại có xu thế phát triển càng lúc càng lớn.
Các võ giả bên cạnh Phong Vân Vô Kị đã bị kinh động, từng người mở mắt ra, kinh hãi nhìn thiên địa nguyên khí hình thành cơn lốc từng cỗ nhập vào cơ thể tiểu tử trước mặt.
Theo đó chu vi cơn lốc mở rộng ngay cả những võ giả tu vi cao cũng bị đánh thức, bởi vì bọn họ phát hiện thiên địa nguyên khí bên ngoài đang bị một lỗ đen hút sạch, làm trên cả quảng trường người đứng dậy càng lúc càng nhiều, cứ như thế suốt ba ngày.
Trên quảng trường, các võ giả kinh ngạc nhìn tiểu tử trong trung tâm cơn lốc, thông qua khí tức, cảm ứng của bọn họ cảm giác rõ ràng tu vi võ học của tiểu tử không cao, nguyên nhân duy nhất là vì uy lực công pháp của hắn.
Sau cùng, ngay cả hai Thị Giả ở cửa Thánh Điện cũng đã bị kinh động, từng người đứng dậy, hướng về phía cơn lốc đi tới...