Có thể đổi lại bất cứ lúc nào trong Cấu hình đọc
"Thị Giả đại nhân, võ học trong Thánh Điện hơn mười vạn chủng loại, không biết tiểu tử này luyện loại võ học nào mà có uy lực lớn như vậy, tựa cá kình hút nước, hấp thu thiên địa nguyên khí mà ta chưa từng thấy bao giờ." Khi hai vị Thị Giả đến bên cạnh Phong Vân Vô Kị, một phụ nữ xinh đẹp chỉ vào Phong Vân Vô Kị rồi hỏi.
Thị Giả bên trái mở to mắt, trong đôi mắt trắng bạc tỏa ra một luồng khí xanh mơ hồ.
Sau giây lát, ông ta thở dài một hơi: "Võ học người này tu luyện, các ngươi dù chưa từng thấy nhưng chắc hẳn đã nghe qua 'Cửu Chuyển Sinh Tử Huyền Công'.
Đó là tên của võ học, nằm ở số 12564 trong Võ Học Thánh Địa, là nơi khắc ghi bí lục của môn võ học này.
Tin rằng trong các ngươi có người đã từng nhìn qua đoạn bí lục đó."
"Thì ra là vậy, không ngờ tiểu tử này lại chọn môn võ học cửu tử nhất sinh.
Nghe nói đã ngàn vạn năm qua không ai luyện tập môn võ học này.
Có người nói, kẻ đã luyện Cửu Chuyển Sinh Tử Huyền Công đến cảnh giới đệ lục chuyển, thì toàn bộ Thái Cổ, kẻ có thể đánh bại ông ta chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Đáng tiếc, ông ta sau khi luyện đệ thất chuyển thì bạo thể mà vong.
Lúc ấy, người luyện đoạn bí lục này còn có danh xưng là võ học kỳ tài, có thiên thần hỗ trợ, không ngờ lại có kết cục như vậy do tu luyện huyền công." Một nam tử áo choàng dài dường như rất có hiểu biết, nghe thấy Thị Giả với 'Minh Nhãn' đã nhìn xuyên thấu võ học của Phong Vân Vô Kị, nói.
"Nếu các ngươi muốn học 'Cửu Chuyển Sinh Tử Huyền Công', có thể đến số 12564 trong Võ Học Thánh Địa để tìm tâm pháp của công pháp này.
Đối với vũ công này, ta có chút hiểu biết.
Tu luyện Cửu Chuyển Sinh Tử Huyền Công, bước đầu tiên là tán công!"
"Tán công! Ta luyện đến nay, tâm lực bỏ ra không thể kể hết, sao có thể chỉ vì một đoạn công pháp mà tán công được.
Thị Giả đại nhân, người này có phải vừa mới phi thăng?"
Hai vị Thị Giả gật đầu.
Mọi người nghe thấy thế lộ ra vẻ mặt như thể khó trách, rồi từng người rời đi.
Phong Vân Vô Kị cảm giác tia chân khí trong cơ thể vốn nhỏ mảnh đã trở nên thô to, liền dừng lại.
Theo đệ nhất chuyển tâm pháp, thì đệ nhất chuyển công pháp đã đại công cáo thành rồi.
Mở mắt, Phong Vân Vô Kị phát hiện hai vị Thị Giả đang đứng trước mặt hắn.
"Phong Vân Vô Kị, võ công của ngươi là Cửu Chuyển Sinh Tử Huyền Công phải không?"
"Đúng vậy." Phong Vân Vô Kị gật đầu.
"Thật đáng tiếc phải nói cho ngươi biết chuyện này, do ngươi luyện võ công quá bá đạo, lúc ngươi luyện công, những người khác khó có thể từ thiên địa không gian hấp thu được thiên địa nguyên khí.
Nói như vậy, chỉ cần ngươi luyện võ công này, những người khác không thể tự tu bình thường.
Do vậy, theo quy củ của Thánh Điện, mặc dù ngươi chưa ở Thánh Điện được đủ ba năm, nhưng, chúng ta đặc biệt cho phép ngươi tại phụ cận Thánh Sơn tự do luyện tập.
Trong đủ ba năm này, ngươi được Thánh Điện bảo hộ an toàn."
Phong Vân Vô Kị nghe Thị Giả nói thế, không nói gì, quay đầu xuống núi.
Hắn cơ bản cũng cảm giác được, trên Thánh Điện luyện tập võ học không thể toàn lực triển khai, tu luyện Cửu Chuyển Sinh Tử Huyền Công cũng có áp chế, tựa như trên Thánh Điện có cấm chế.
Do vậy, đệ nhất chuyển đã luyện thành, hắn quyết định rời khỏi Thánh Điện, lúc này nghe Thị Giả nói là hợp ý hắn.
Hai vị Thị Giả có chút bất ngờ trước hành vi của Phong Vân Vô Kị.
Vốn dĩ, bọn họ đã chuẩn bị một màn thương lượng mặc cả, nhưng tiểu tử này lại thẳng thắn đến vậy.
"Tả Thị, ngươi thấy hắn có năng lực luyện hoàn chỉnh Cửu Chuyển Sinh Tử Huyền Công không?" Hữu Thị Giả đợi sau khi Phong Vân Vô Kị rời đi mới nói chuyện với Tả Thị, trong âm thanh có chút lo lắng. "Nếu tộc của chúng ta có thêm một người luyện thành cao thủ Cửu Chuyển Sinh Tử Huyền Công, đối với tình cảnh khó khăn trước mắt của tộc ta cũng là một sự trợ giúp không nhỏ."
Tả Thị ngẩng đầu lên trời thở dài một hơi, nói: "Vạn vật cạnh tranh, kẻ thích nghi được thì sống sót.
Từ sau khi Đại nhân Đế Mị Thần mất tích, địa vị của tộc ta dần suy giảm.
Ta cũng mong trong tộc xuất hiện một vị cao thủ có thể cùng Thần Ma bọn chúng đối kháng, nhưng Cửu Chuyển Sinh Tử Huyền Công trong số những võ học đã có là khó luyện nhất, điều kiện hà khắc nhất, hơn nữa tình thế hiện tại, luyện Cửu Chuyển Sinh Tử Huyền Công cả đời e rằng khó thành công."
"Ôi, nếu trước cuộc chiến Thần Ma lần này, tộc chúng ta không thể xuất hiện thêm một vị Thần Vực cao thủ, đến lúc đó hiệp định cùng Thần Ma e rằng phải thay đổi."
Hai vị Thị Giả trên mặt lộ ra niềm lo lắng, im lặng đứng trên quảng trường, hồi lâu thở dài một hơi, chỉ vung tay, đã quay người về cửa chính Thánh Điện ngồi xuống.
Thẳng đến biên giới của Thánh Sơn, Phong Vân Vô Kị mới phát hiện một sự thật, biên giới Thánh Sơn có vực sâu ngàn trượng.
Với thực lực của Phong Vân Vô Kị, hắn chưa thể đằng không phi hành như các Vũ Giả Thái Cổ khác.
Mà tại Thánh Sơn, từ sơ khai đến nay, mặc định người lên Thánh Sơn đều có năng lực phi hành.
Lúc này, Phong Vân Vô Kị lâm vào tình cảnh khó khăn, muốn quay về nhờ hai vị Thị Giả giúp đỡ, nhưng lại không muốn mất mặt.
Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có Ý Niệm Kiếm Thể Đại Pháp, đệ nhất trọng thiên, tầng thứ ba của Thuật Ngự Kiếm có thể giúp đỡ được.
May mắn là Thuật Ngự Kiếm chỉ là một môn kiếm kỹ đơn thuần, không cần luyện nội lực, không ảnh hưởng đến người khác.
Do vậy, Phong Vân Vô Kị ngồi xuống bên bờ vực, hai tay đặt lên đầu gối, tại đó luyện tập tầng thứ ba của Thuật Ngự Kiếm.
Thuật Ngự Kiếm, uy lực lớn hơn Ngự Kiếm Thuật, nhưng không quá khác biệt với Ngự Kiếm Thuật.
Có thể nói chính xác hơn, Thuật Ngự Kiếm chủ yếu là môn thuật phi hành cực nhanh, ngự kiếm phi hành.
Đương nhiên, Thuật Ngự Kiếm cũng có thể đối địch, hơn nữa uy lực còn mạnh hơn Ngự Kiếm Thuật.
Cùng là chữ 'Ngự', nhìn vào mặt chữ mà nói, có thể thấy sự bất đồng.
Người Ngự (Ngự Kiếm Thuật), chữ 'Ngự' này đòi hỏi người đứng trên kiếm phải hao phí tâm lực để điều khiển.
Nhưng cũng là Ngự, nhưng ở đây là Ngự mà Sứ (khiển), sử dụng kiếm như một ngón tay, rõ ràng không hao phí tâm lực như dạng Ngự kia.
Đạt đến Thuật Ngự Kiếm, kiếm dài ba xích cũng chỉ như ngón tay, linh hoạt vô cùng, có thể nói thân cùng tâm tại, tâm cùng kiếm tại, đã đạt đến cảnh giới nhân kiếm hợp nhất.
Thuật Ngự Kiếm, so với Ngự Kiếm Thuật càng thêm thâm ảo, do vậy thời gian tu luyện cũng dài hơn.
Mất ba tháng mới từ trong đả tọa tỉnh lại, Phong Vân Vô Kị cũng chỉ mới tu được một nửa của Thuật Ngự Kiếm, tức là ngự kiếm phi hành.
Nhưng đã có pháp môn ngự kiếm phi hành, lại không có một thanh kiếm.
Nguyên do trước khi phi thăng, Phong Vân Vô Kị đã đạt đến cảnh giới không kiếm, mỗi cành cây, ngọn cỏ trong tay đều có thể là kiếm.
Do vậy, chỉ cần tâm động, tước một ngọn cỏ mảnh, hai ngón tay khẽ chấn động, ngọn cỏ mảnh vốn mềm mại đã thẳng như trường kiếm, cứng như sắt, sắc như gươm.
Hai chân đằng không nhảy lên, đứng trên lá cỏ, Phong Vân Vô Kị tại không trung để lại một đạo lưu quang, bay về hướng Thánh Sơn.
Đất đai rộng lớn, một khu hoang sơ, cỏ mọc cao quá thân người, cây cao hơn trăm trượng.
Trong rừng sâu, hồng hoang mãnh thú qua lại, núi cao chạm mây, yêu thú hoành hành khắp nơi.
Tầm mắt nhìn qua cảnh tượng bên dưới, Phong Vân Vô Kị dần hiểu rõ tình cảnh của nhân loại.
Ở Thánh Điện một thời gian, hắn đã dần tiếp xúc với sự thật: bất kể là Yêu Thú, Ma Thú hay Yêu Ma, sinh ra đã mạnh hơn nhân loại, thời gian càng dài, sức mạnh của Yêu Ma lại càng cường đại.
Từ khi vũ trụ sơ khai đến vài tỉ năm lại đây, trong vũ trụ đã sớm sinh ra không biết bao nhiêu Yêu Ma cường đại.
Nhân loại muốn cùng Yêu Ma sinh tồn đâu có dễ dàng.
Cũng không biết trong nhân loại đã có xuất hiện bao nhiêu người đủ sức mạnh hủy thiên diệt địa, khiến Yêu Ma chúng cũng phải kinh sợ vạn phần, bất đắc dĩ phải cùng nhân loại ước định.
Nội dung là nhân loại có thể bảo tồn Thứ Nguyên, tại đó phát triển sinh sản, ngay cả người Thái Cổ cũng không được xâm phạm, càng không thể truyền thụ cho họ võ học cao cấp.
Tương tự, Yêu Ma chúng cũng không được phép tiến nhập Thứ Nguyên.
Nhưng đổi lại, Yêu Ma chúng có thể ăn thịt nhân loại trong trường hợp không hủy diệt Thứ Nguyên.
Thứ Nguyên mà Phong Vân Vô Kị sinh sống, vốn là một Thứ Nguyên giống như chuồng gia súc để nuôi dưỡng nhân loại.
Mỗi người mới phi thăng từ Thứ Nguyên lên, mới được chân chính công nhận là người Thái Cổ.
Trong ba năm đầu, Phi Thăng Giả có thể an toàn ở Thánh Điện, Yêu Ma không được tập kích nhân loại ở Thánh Điện.
Nhưng sau ba năm, dù thế nào, người tộc Thái Cổ cũng không được bảo hộ nữa.
Giữa Thái Cổ Nhân Tộc và Yêu Ma phải tuân theo vũ trụ phép tắc, mạnh được yếu thua.
Yêu Ma có thể săn bắt nhân loại, đồng thời nhân loại cũng có thể săn bắt Yêu Ma.
Hiệp nghị này có vẻ công bằng, nhưng kỳ thực lại không hề công bằng một chút nào.
Chưa kể số lượng Yêu Ma đã lên đến hàng trăm triệu, hàng ngàn triệu, nhưng Thái Cổ Nhân Tộc lại không đủ một triệu người.
Yêu Ma mới sinh đã có ưu thế mà người Thái Cổ không thể sánh bằng, chúng không cần trải qua tu luyện đã có thực lực mạnh mẽ, còn nhân loại thì phải mất nhiều năm dài khổ luyện mới có thể có thực lực để tranh đấu với Yêu Ma.