Đang tải...
Đang tải...

Phù hoa tựa mộng, nhân gian hữu tình nhưng lễ giáo vô tình. Một mối nghiệt duyên nảy mầm giữa những cấm kỵ tầng tầng lớp lớp. Người là ánh trăng sáng không thể chạm tới, ta là kẻ lữ hành lạc lối giữa đêm đen. Trải qua muôn vàn trắc trở, dẫu biết là cấm đoạn, dẫu biết là tổn thương, nhưng trái tim đã trao, vĩnh viễn không hối tiếc.