Đang tải...
Đang tải...

Trần gian vạn biến, năm tháng dằng dặc, kiếp nhân sinh có mấy lần tìm được người tri kỷ? Cô độc hành giữa dòng đời đầy sương gió, tâm tư luôn mang nặng nỗi ưu tư. Cho đến ngày trùng phùng cùng người, tựa như mây mù gặp nắng ấm, như thuyền nhỏ cập bến bình yên. Có người ở bên, lòng không còn gợn sóng, tháng năm dù có dài lâu cũng chẳng thấy hoang mang. Một đời một kiếp, tay nắm chặt tay, cùng nhau già đi theo năm tháng.
🏅 1 đề cử